Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

THU XƯA

   





    

              THU XƯA



       Những mùa thu của ngày xưa
     Trong veo giọt nắng giọt mưa hiên nhà
Xinh xinh bím tóc đuôi gà
        Bên nhau bước vội chiều xa tan trường

   Thế rồi trải mấy gió sương
      Hẹn thề xưa..mỗi bước đường một xa
   Người đi biền biệt sơn hà
   Người về gom lại nhạt nhòa mùa xưa

Đò đời chỉ một lần đưa

       Làm sao chở hết nắng mưa thưở nào
   Để mình ta với hanh hao
       Để mình thu với nghẹn ngào heo may

   Một thời thơ dại mê say

Ta xin gửi lại vơi đầy nhớ thương!









NGUYỄN ĐỊNHNGUYỄN ĐỊNH
Tóc em thu ấy... ngang vai
Chờ ba thu nữa tóc dài thướt tha...
Đến khi tóc đã dài ra
Bàn tay ai vuốt... xót xa anh nhìn !
Vì anh ngây dại nên tin
 Heo may se thắt đứng nhìn lá rơi
Có ai ngờ được tình, đời
Tím hoa Thạch Thảo thu rơi mấy mùa




VƯƠNG TRUNG
NGÀY ĐÓ XA RỒI
Xa rồi kỷ niệm ngày xưa 
Buồn vui, sướng khổ nắng mưa ở nhà
Ngày em còn tóc đuôi gà
Anh đưa em vượt đường xa tới trường .
Bao ngày gội nắng, tắm sương
Bây giờ anh đã lên đường vắng xa
Ra đi gìn giữ sơn hà
Còn đâu ký ức nhạt nhòa mùa xưa .
 Em giờ kẻ đón, người đưa
Đâu còn biết nữa nắng mưa thuở nào?
Thu về nỗi nhớ hanh hao
Lòng anh trống vắng nghẹn ngào heo may .
Em ơi - Xa vắng chiều nay
Nhớ em khắc khoải... lòng đầy xót xa!... .


Nam Phong

Ước gì gom hết thu xưa
Trả em, đổi lấy trang thơ chung tình
Đuôi gà tóc bím xinh xinh
Mắt huyền làm kẻ đa tình đứng tim ...

Thế rồi nhận được mấy tin
Hẹn thề thủa ấy... trở nên xa vời
Em đi dệt mộng cùng người
Anh về với rượu cho đời bồng bênh ...

Dòng đời chiếc lá nổi nênh
Lo sao vượt nổi thác ghềnh hiểm nguy
Trải bao thu đến, thu đi
Trăm năm rồi lại trở về ... trăm năm ...

Thôi thì còn chút ước thầm
Ước gì ta được trăm năm với nàng!