Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

RỒI CÓ THỂ

Rồi có thể một chiều xa nhạt nắng
Những lặng thầm chợt níu bước phiêu du
Thầm thì gọi ..về đây, miền xa vắng
Bến bờ xưa lãng đãng giữa xa mù..

Rồi có thể tuổi hồng xưa thức dậy
Gót chân trần trên bờ bãi hoang sơ
Cánh diều nhỏ chao nghiêng vùng trời ấy
Kéo theo về thao thức những hoài mơ..

Rồi có thể cơn gió chiều hoang hoải
Vương nhạt nhòa một làn tóc ai bay
Thơm dìu dịu một vườn xưa hoa trái
Hương đầu mùa thao thiết gió heo may...

Rồi có thể giữa đường dài phiêu bạt
Chợt ngậm ngùi.. mái tóc đã màu sương
Áo trắng ngày xưa nhuộm phong trần xơ xác
Sao vẫn còn đăm đắm một lời thương...

Rồi có thể một chiều xanh..xóm nhỏ
Bước chân xưa trên lối cũ ngập ngừng
Hoa vườn cũ vẫn thầm thì trong gió
Tím một màu chờ đợi giữa rưng rưng..








Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015

NỤ TẦM XUÂN

Hoa gì ân nghĩa
Tìm hoài mùa xuân..


Từ thưở nào em đi tìm mùa xuân
Qua tháng năm, qua bạt ngàn nắng gió
Từ thưở nào,em thắm hồng bên lối nhỏ
Tiễn hạ, chào đông..tha thiết đợi xuân về..

Em ngọt ngào một miền xưa đam mê
Thưở hoa niên.. lãng đãng màu xa ngái
Câu chuyện ngày xưa..đêm trăng huyền thoại
Khu rừng nào xanh một sắc mộng mơ..

Em đi tìm xuân từ thưở ấy đến giờ
Vẫn chưa thấy sao, nụ hoa xinh bé nhỏ?
Mùa xuân ở đâu, giữa bốn mùa mưa gió
Em vẫn tìm hoài bên lối ngõ, tường rêu?

Câu hát nào bàng bạc sắc cô liêu
"Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc"
Có một nỗi đau, một niềm thương da diết
Vẫn âm thầm theo từng bước người đi..

Xuân đang về, dẫu gió lạnh ngoài kia
Còn xao xác giữa cuộc đời dâu bể
Hoa vẫn nở, nắng vẫn hồng như thế
Tìm chi hoài ..em bé nhỏ Tầm Xuân?