Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2016

HOA LAU

Phơ phất mầu sương cạnh đường xa
Dáng em mỏng mảnh giữa chiều tà
Hoàng hôn buông vội nơi xóm núi
Em còn trông ngóng bước người xa?

Du khách dừng chân nơi triền lau
Thương một đời sương gió dãi dầu
Là hoa , em cũng là cỏ dại
Phận mỏng âm thầm những xót đau..







Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016

QUÊ NGHÈO CHIỀU ĐÔNG

Giàn hoa thắm chiều nao bừng sắc đỏ
Giờ héo tàn như chưa một lần tươi
Lối cũ ngày xưa bịn rịn hoài bước nhỏ
Giờ hoang vu như không dấu chân người

Hoa cải bên sông vẫn rực vàng như thế
Ta xa rồi, ai còn đợi chiều xa?
Câu thơ cũ còn rưng rưng nhòa lệ
Nhắn người về.. ta đợi..mấy mùa hoa..?
                                                                                                                                         
Ta vẫn biết mọi điều đều có thể
Đến rồi đi trong một cõi vô thường
Ta vẫn biết dẫu cuộc đời dâu bể
Thầm lặng quê nghèo vẫn trĩu nặng niềm thương..



Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

GỬI LẠI HÀ GIANG

Ta gửi lại khi xa nơi địa đầu Tổ Quốc
Chút nao lòng trong gió lạnh chiều đông
Mỏng mảnh hoa lau bạc một màu  thân thuộc
Còn vẫy hoài trong sương gió mênh mông..



Xin nghiêng mình trước dòng sâu Nho Quế
Tạ ơn cao dầy muôn thưở tiền nhân
Vách đá thưở nào thành Con đường Hạnh Phúc
Ta hiểu máu đào thấm ướt những bàn chân..


Ta gửi lại ven đường tươi sắc thắm
Hoa cải nhà ai tim tím ngọt ngào
Em hồn nhiên bên đồi nghiêng nghiêng nắng
Níu chân người trong sắc nhớ chênh chao..



Ta gửi lại nơi trường em- bản nhỏ
Áo ấm nghĩa tình che lạnh những chiều xa
Ánh mắt trẻ thơ trong chiều mờ sương núi
Còn âm thầm day dứt mãi lòng ta..





Ta gửi lại cột cờ thiêng Lũng Cú
Niềm tự hào cháy mãi với thời gian
Xin đỏ thắm ngàn năm sắc chủ quyền đất nước
Gọi mãi tên người Việt Nam! Việt Nam!





Hà Giang-Tháng 1/2016