Thứ Năm, 31 tháng 8, 2017

PHƯỢNG HỒNG MÙA CŨ

Mùa xưa hồng sắc phượng
Trong veo mắt học trò
Vầng trăng 16 tuổi
Vương dịu dàng trang thơ

Mùa xưa vàng sắc nắng
Nhuộm thắm mầu lá xanh
Nhuộm hồng màu áo trắng
Nụ cười nào ..long lanh

Người xa từ thưở ấy
Phượng giấu lửa trong lòng
Mỗi hè về thức dậy
Nỗi buồn thương mênh mông..

Có một nỗi chờ mong
Vẫn hoài 16 tuổi
Vần thơ xưa viết vội
Vẫn ngọt đằm niềm thương..

Mùa vẫn hồng sắc phượng
Dẫu người xa hoài xa
Nắng vẫn hoài bỏng cháy
Như thưở nào..tình ta!

Hoa đến mùa vẫn nở
Lá đến mùa vẫn xanh
Và em cùng mùa hạ
Vẫn gọi thầm tên anh!





Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

Thu sang

Hạ đã đi rồi..khe khẽ thu
Chiều nay dìu dịu khúc giao mùa
Mưa ngâu thả lệ nhòa lối nhỏ
Ta thả nao buồn vào mùa xưa..

Thưở ấy tóc huyền chấm ngang vai
Heo may phơ phất dọc đường dài
Hoa sữa lối về thơm bước nhỏ
Dịu dàng áo trắng bước bên ai..

Thưở ấy miên man một trời  ngâu
Mắt xanh mười tám chẳng vương sầu
Sen tàn, cúc nở hoa vàng thắm
Ta ngỡ mùa thương sẽ dài lâu..

Đâu biết có ngày xa thật xa
Người đi biền biệt nẻo sơn hà
Mình ta ngồi đếm mùa nhung nhớ
Chờ bước ai về..nhạt mầu hoa..

Đôi lúc mơ hồ trong thoáng chốc
Ta ngỡ người về  trong mưa ngâu
Dấu sắc nao buồn trong ánh mắt
Lặng lẽ màn sương phủ mái đầu..

Nơi ấy bây giờ đã vào thu?
Người ơi..xa lắm những mong chờ
Hoa sữa nơi này hương còn đượm
Sắc vàng hoa cúc vẫn hoài mơ..