Hoa cải bên sông vẫn rực vàng như thế
Ta xa rồi, ai còn đợi chiều xa?
Câu thơ cũ còn rưng rưng nhòa lệ
Hẹn người về.. ta đợi..mấy mùa hoa..?
Ta vẫn biết mọi điều đều có thể
Đến rồi đi trong một cõi vô thường
Ta vẫn biết cuộc đời này dâu bể
Thầm lặng hoa vàng sao mãi nặng niềm thương..
