Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

"LỚP HỌC GIÓ" VÙNG CAO

hoa ban





















Tặng các em bé vùng Sìn Hồ-Lai Châu 



Đỉnh đồi nơi đoàn du khách dừng chân
Cây cỏ nhạt nhòa trong màn sương mờ trắng
Ngôi trường của em trầm ngâm chiều vắng
Những mái nhà gió bấc thổi xác xơ..

Bên lớp học này những gương mặt trẻ thơ
Những ánh mắt trong veo, những làn môi tím tái
Trong gió lạnh phong phanh lần áo vải
Bàn chân trần trên đất xám..lạnh không em?

Trong lớp học này những trang vở lem nhem
Chị vừa viết bài vừa dỗ em bé khóc
Gió hun hút lùa qua kẽ vách
Em sẽ học thế nào khi trời đổ cơn mưa?...

Chợt ấm lòng nghe lời giảng say sưa
Cô giáo vùng cao..đôi vai gầy mỏng mảnh
Hàng chữ trắng xiêu nghiêng chiều gió lạnh
Miệng em cười tươi thắm cánh hoa ban

Tôi rời trường ..giấu dòng lệ chứa chan
Sìn Hồ mùa này nở đầy hoa ban trắng
Mùa xuân đang về..mà sao nghẹn đắng
Nghe quặn lòng..lớp học gió vùng cao!
                             

                            MỘT SỐ HÌNH ẢNH VỀ "LỚP HỌC GIÓ" VÙNG CAO




                    "Lớp học gió " ở cao nguyên Dào san (Lai Châu)

           
Những chiếc cặp mới được cấp phát lạc lõng trong "lớp học gió"


                                                   "Đồng phục"

                           Chị địu em đến lớp      
     
 Một ngôi "trường  gió" ở xã Tà Mít ( huyện Than Uyên-Lai Châu)                                                                                       

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

TẠ TỪ


 Ta gửi lại làng quê trong veo thời thơ ấu
Cánh diều nào mê mải phía trời xa
Gót chân nhỏ theo dòng đời chảy mãi
Áo trắng còn vương nét tím tuổi học trò

Ta gửi lại dòng xưa thao thiết chảy
Những lặng thầm trong vị ngọt phù sa
Bến bờ cũ, hoa cải vàng mùa cũ
Mãi nồng nàn, mãi day dứt lòng ta..

Ta gửi lại cành xưa hương ổi chín
Gió vườn khuya mo cau rụng sân nhà
Gửi lại chiều mưa nao lòng xoan nở tím
Lối nhỏ anh về đằm thắm một màu hoa

Ta gửi lại những ngày xưa run rẩy
Giọt lệ nào vương trên áo người đi
Gửi lại cho anh những dỗi hờn thưở ấy
Dẫu xa rồi ..vẫn đắng chát biệt ly

Ta gửi lại cho người tất cả
Một khoảng trời mãi ngọt dịu sắc hương
Gửi lại tuổi thơ thắm hồng hoa lá
Để lặng thầm ..mãi mãi..một lời thương..

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

TRUYỆN HAY CỰC NGẮN ( Sưu tầm)



Những câu chuyện này Ngọc sưu tầm chủ yếu từ blog của chủ nhânKhotinh-05. Đó là những truyện ngắn mà theo chủ nhân "đọc xong cay mắt quá". Xin được giới thiệu cùng các bạn chùm truyện ngắn rất có ý nghĩa, để lại cho người đọc nhiều suy ngẫm này nhé!






Lãi


Quán rất nghèo, lèo tèo dăm chai nước. Hiếm hoi mới có vài người khách. Cậu con trai càu nhàu:
- Chín muời năm rồi, chẳng thấy lời lãi gì cả, chỉ tổ nhọc thân. Đã bảo u dẹp quách đi cho rồi. Rõ khổ.

Bà mẹ mất vì lao phổi. Con trai dỡ quán bỏ, thấy một cuộn giấy cất kỹ trên hốc kèo. Mở ra, một dòng chữ nghuệch ngoạc: "Lãi của quán, dành cho con". Gần ba triệu. Tờ giấy run bần bật.


Bà nội

Ba và chú giận bà nội nên bà phải ở riêng một mình trong căn lều nhỏ. Hàng ngày, tôi mang cơm ra cho bà. Ngày đó, tôi đã chín tuổi nhưng vẫn bắt bà phải đút cơm.Năm sau, bà bị bệnh gan, cái bụng chướng lên. Tôi mang cơm ra cho bà nhưng ba tôi không cho, thấy ba tôi xách cơm vào, bà hỏi:
- Thế thằng Cún đâu?
- Tôi không cho nó mang cơm sang nữa, sang đây bà đút cơm cho nó, nó bị lây bệnh thì sao, bệnh gan là hay lây lắm.
Bà không nói gì, chỉ im lặng xúc vài miếng cơm. Hơn một tuần sau, bà mất.

Lòng tin

Xe ngừng…
- Mận ngọt đây! ...
- Bao nhiêu tiền bịch mận đó?
- Dạ 2000.
- Hổng có tiền lẻ!
- Để con đổi cho!
Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút, mười phút…
-Trời! Đồ ranh! Nó cầm 5000 của tui đi luôn rồi!
- Ai mà tin cái lũ đó chứ!
- Bà tin người quá! ...
Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt hải:
- Dì ơi! Con gửi ba ngàn. Đợi hoài người ta mới đổi cho.

Nhạt

Người đàn bà vội vã ra đi vào một chiều mưa tầm tã.
Ngày ngày, chỉ còn lại người đàn ông lầm lũi bên xe mì gõ đầu hẻm. Chẳng hiểu vì lý do gì, khách đến ăn ngày một thưa dần rồi vắng hẳn.
...Ngày nọ, có người đàn bà sang trọng tìm về con hẻm xưa. Không ai còn nhận ra bà. Người đàn ông và xe mì gõ không còn ở đó nữa. Người ta bảo, kể từ cái dạo vợ bỏ đi, mì ông nấu không còn ngon như trước và quá nhạt.
Nhạt nên người ta không ăn của ông nữa...

Đưa đón

Nội từ quê vào thăm, mang quà quê vào cho cháu, nào là bánh đa gạo nếp, có cả chục trái dừa khô.
Thấy nội lỉnh kỉnh vất vả, con trách bố: "Sao không đón nội?" Bố bảo: "Bận quá!"
Ngoại nước ngoài về thăm quê. Các cậu, dì thuê hẳn một xe ôtô đi đón. Bố cũng đóng cửa hàng nghỉ buôn bán vài hôm, để cùng đi đón ngọai. Bố bảo: "Ai cũng có mặt, bố không đi ngoại trách...."

Lời cuối

Chuông điện thoại reo vang, giật mình, như cái máy, tay bật đèn đầu giường, mắt nhìn đồng hồ: 12 giờ 20 đêm. Chờ đến tiếng thứ ba mới nhấc điện thoại. Giọng thằng em từ quê nhà lạc lỏng, buông xuôi :
- Má xấu quá rồi, không còn biết gì nữa! Anh nói với Má vài tiếng đi!!
Tôi tuyệt vọng :
- Má đâu còn nghe được!?
Thằng em nài nỉ :
- Anh nói với Má vài tiếng đi, Má còn chờ anh đó!!
Tôi nghẹn ngào trong điện thoại như một lời tạ tội :
- Má ơi, con không về kịp, thôi Má hãy đi đi, đừng chờ con nữa.
Mười lăm phút sau, chuông điện thoại lại reo vang, giọng thằng em não ruột: "Má đã ra đi!"

Ba

Xưa, nội nghèo, Ba đi ở cho ông bá hộ, chăn trâu để chú được đi học. Thành tài, chú cưới vợ, ra riêng.
Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời mấy người cùng cơ quan. Ai cũng com-lê, cà-ra-vát. Chú bảo: Anh Hai hay đau bao tử, ở nhà nghĩ cho khỏe.
Ba ừ, im lặng vác cày ra đồng. Mồ hôi đổ đầy người.
Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn nồng biết chừng nào, mà giờ, sao nghe chát cả bờ môi.


Ba

Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi: "Có dư đồng nào không con?” Tôi đáp: “Còn dư bốn ngàn ba ạ”. Ba nói tiếp: "Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa”.
Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng…

Cha tôi   (Nguyễn Minh Hiếu)

Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi chúng tôi. Hơn 20 năm. Tôi và anh Hai đều có gia đình. Ngòai 60, bỗng cha tôi dường như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn. Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không nói.
Tôi tìm đến bệnh viện, quyết định cho người tình của cha tôi một trận. Chợt tôi lặng người đi vì người cha đang chăm sóc là mẹ. Thấy tôi, ông gượng nói : "Ba sợ các con còn giận mẹ..."

Ngày cưới của cha

Anh hai làm ở thành phố, tổ chức đám cưới luôn trên ấy. Ba vượt hơn 200 cây số đường quành quả các thứ lo đám cưới cho anh.
Anh kế, rồi đến đám cưới tôi, ba lo lắng đến từng chi tiết, cả đến cách lạy, cách đi đứng như thế nào cho phải đạo...
Mẹ mất sớm, ba sống cô đơn hàng chục năm. Khi các con đã yên bề cả, ba đi thêm bước nữa. Ngày cưới của ba, cả ba anh em tôi đều viện cớ vắng mặt...

Ước mơ

Chị mua giùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó:
- Nếu cô trúng số, con muốn cô mua cho con cái gì?
Nó nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi nói:
- Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền, không bị trễ học nữa.
Di di những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng:
- Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học.
Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón...

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

MỴ CHÂU




MỴ CHÂU







Phút cuối cùng em ngoảnh mặt chờ trông
Tiếng vó ngựa quen đến từ nẻo ấy
Phía trước là biển sâu đang ầm ào sóng dậy
Lông ngỗng mịt mờ rải trắng phía sau lưng

Tiếng thét của cha rơi vào hư không..
Sao chàng nỡ để em thành kẻ giặc?
Chàng đang ở đâu..giữa ngàn trùng xa lắc
Lông ngỗng ngày nào có chỉ lối chàng đi ?

Em vẫn nhớ lời chàng dặn lúc biệt ly
Nếu có binh đao..sẽ tìm em nẻo cũ
Cổ Loa thành giờ ngập tràn khói lửa
Em đợi mong chàng ... hốt hoảng lo âu

Sóng biển thét gào ..chàng đang ở nơi đâu
Chua xót quá những thề nguyền thưở ấy
Oan ức quá lời cha già phán dạy
Em tin chàng ..sao nỡ phụ lòng nhau?

Phút cuối cùng em chẳng nói được đâu
Gửi lại nhé..chờ mong ..lông ngỗng trắng
Gửi lại nhé niềm đau thương thầm lặng
Ta mang theo mình..oan nghiệt một tình yêu!








Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Thu xưa (Họa thơ Minh Đoàn-trai xứ Quảng)

    
              THU XƯA

       Những mùa thu của ngày xưa
  Trong veo giọt nắng giọt mưa hiên nhà
      Xinh xinh bím tóc đuôi gà
  Bên nhau bước vội chiều xa tan trường

     Thế rồi trải mấy gió sương
  Hẹn thề xưa..mỗi bước đường một xa
     Người đi biền biệt sơn hà
  Người về gom lại nhạt nhòa mùa xưa..

     Đò đời chỉ một lần đưa
 Làm sao chở hết nắng mưa thưở nào
    Để mình ta với hanh hao
 Để mình thu với nghẹn ngào heo may

    Một thời thơ dại mê say
 Ta xin gửi lại..vơi đầy nhớ thương!


                                          
     





 



THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ


Nơi đây gởi chút mến thương
Mong chàng nhận lấy vấn vương hôm nào
                 Bình Nguyên

Những mùa thu cũ năm xưa
Mà thương nhớ mấy cho vừa thu ơi
Thu xưa kỷ niệm tuyệt vời
Tan trường hai đứa chung đôi ngọt ngào
                  Hằng Nga-Chân tình hội

Đò đời chỉ một lần đưa
Nên đành lỗi hẹn thiếp về sang sông
Sang sông Sáo cũng sổ lồng
Bay về biển Bắc kiếp nào gặp nhau
               Bằng Lăng Tím

Một thời còn đó tơ vương
Tuổi hồng xưa có nơi nương tựa rồi
chuyện tình năm cũ mặc tôi
Cầu người bên ấy trọn đời đẹp duyên .
             Đò Chiều

 Rêu phong trên lối thu xưa
Thẫn thờ chiếc lá cuối mùa bay ngang
Em xanh, ta đã úa vàng
Dõi sương khói thả mơ màng chiều buông
Chợt như thấp thoáng bên đường...
Một người, một bóng như dường...đợi ai...
          Tuấn Anh 62

Rêu phong trên lối thu xưa
Thẫn thờ chiếc lá cuối mùa bay ngang
        Sao đêm

Mùa Thu mùa của yêu thương
Em đi trong nắng chiều vuơng tóc thề
Mắt em đẹp buổi nắng về
Như cành hoa dại bên lề chiều hoang
      Giọt nắng chiều

Tình xưa trả lại trăng sao
Niềm thương, nỗi nhớ... đi vào thinh không
Nắng, mưa lấp kín cõi lòng
Bao mùa thu ấy vẫn không nhạt nhoà
        Trung

Ngỡ là đông vẫn chưa sang
Vậy mà thu đã phai tàn giấc mơ
Ai cười nghiêng vạt nắng tơ ?
Ai đùa cùng gió đón hờ trăng rơi ?
Hanh hao má rám ai ơi
Có thương lá rụng tiễn đời vào đông .
      Thảodân

Thu xưa ai góp lá vàng rơi...
Ai cũng vì ai,cũng một thời ?
Ấp yêu với cả tình tha thiết
Bây giờ trống vắng,mộng tình ơi !
Thu đến thu đi thu lần nửa
Bổng nhói tim đau.mệt rả rời
Đông đến trên tàn phai mái tóc
Xuân về hy vọng...một lần thôi...
      Hoài Phố

MÂY VÀNG TRÔI LỜ LỮNG
CHO LÒNG AI BỒI HỒI
CÁNH HOA CHAO THEO GIÓ
DÒNG SÔNG LỮNG LỜ TRÔI
TUY XA NGƯỜI ĐỢI NHÉ
XUÂN ĐANG VỀ TRÊN MÔI
       Ngô Đức Tâm

Một thời thơ dại mê say
Ta xin gửi lại..vơi đầy nhớ thương!
Thu nay ta vẫn vấn vương
Sợi thương, sợi nhớ thân thương thủa nào
Ký ức thủa ấy dâng trào
Bao nhiêu kỷ niệm ùa vào trong ta
Trong veo giọt nắng quê nhà
Bờ tre bến nước đậm đà thu xưa...
       Cỏ dại

Thu sắp tàn rồi, em ở đâu?
Mênh mông con sóng cuộn bạc đầu
Tiêu dao ánh trăng vàng soi nước
Hiện dáng tròn em, em hút ai
Thu sắp tàn rồi, em có hay?
Mùa đông gió lạnh, liễu cau mày
Bóng ai thấp thoáng bên bờ biển
Lụy dáng hình ai, ai đã say
           Nhà Gom Lá Bàng

Sao mình không được họa thơ
Sao mình không được đêm mơ mộng người ...
           Bình Địa Mộc

Trời Tây thảm lá vàng rơi
Hỏi người năm ấy nhớ lời hẹn xưa
Xứ người trải mấy nắng mưa
Nhớ thương thuở ấy như vừa hôm qua!
        Tình thơ Vũ Lập

Đến đây ngắm sắc trời thu
Thưởng hương thơ đẹp, lời ru ân tình !
        BUITHISONLC

Đò đời chỉ một lần đưa
Người đi bỏ bến gặp mưa ướt lòng
Đêm trăng năm ấy còn không
Giờ về giặt áo cho chồng rồi ư ???
       Đò Chiều

Thu nay da vang bong nguoi ..!!
La vàng roi rung , noi niem hoài mong.
Nho thuong , thuong nho ngap tràn.
Biet nguoi con nho , moi khi thu ve..!!!
Gio thu xin goi chut loi.
Cho nguoi nam cu nhung loi nho thuong...!!
        Mực Tím

Trăng thổn thức mây cao chợt đến
Sông âu sầu thuyền bến âm u
Ngồi đây chỉ thấy mịt mù
Lá vàng gió quyện buồn ru cuộc tình!
       Sầu Riêng

Niềm hạnh phúc còn trong kí ức
Đời rối ren buồn cứ dạo chơi
Thu sang đau đến rã rời
Xa rồi dĩ vãng một thời đắm say…
        Clover

Con đò chở nặng thời gian
Có mang theo cả thu vàng năm xưa ?
Chuyến đò ngày ấy ai đưa
Mà sao năm tháng vẫn chưa trở về ?
      Minh Đoàn- Trai xứ Quảng

Gót sen hồng tạc lối thu
Lá vàng lấp kín lời ru nghẹn lời
Sóng buồn xô mãi hồn tôi
Em sang đò biết nổi trôi thế nào.
         Hương Gió

Xưa nay thu vẫn như thế ..
Khác..khác..chăng do lòng người ?
Thu mãi buồn vì trút lá..
Ngậm ngùi..thêm nỗi oan khiên
         Miên Thảo

Thu đã đi và Đông đã sang
Ngoài kìa vương lại chút Thu tàn
Chợt nghe trong dạ sao quặn thắt
Mối tình si dại trót vương mang !!
..
Em có nghe tình ta đã tan
Ngày nao ta cùng dệt mộng vàng
Giờ đây tim héo...tình hiu hắt
Nhìn dáng em đi dạ bàng hoàng !
..
Em có nghe tình chết trong nhau
Đời anh hứng trọn kiếp buồn đau
Liệu ai còn nhớ bào hẹn ước
Gieo mãi trong anh một nối sầu !
..
Thu đã qua rồi ...ta vắng nhau
Trong anh trĩu nặng nỗi niềm đau
Đông về buốt gíá nơi lồng ngực
Không lẽ thật rồi ta mất nhau ??!
       Sơn Ca




Chu Ngọc chào mừng các bạn vào thăm blog!

Hướng dẫn viết nhận xét:
- Gõ (hoặc copy rồi dán) ký tự thay thế ở bên phải biểu tượng cảm xúc vào khung nhận xét.
- Dán link ảnh trực tiếp vào khung nhận xét không cần dùng thẻ. Sau link ảnh đã dán, không gõ thêm bất kỳ ký tự nào nữa (kể cả nhấn Enter).
:(( :( :)) ~X( :-h :-? b-) *-:) ~O) @};- >:D< =)) :) :-* :D [-X x( :-o =D> :@) :P :"> ;;) ;) :X =(( :-/