Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013
HẸN..LỠ
Em không đến chắc là anh sẽ nhớ
Lá thu xạc xào ngỡ bước chân ai
Gần nhau lắm., chỉ cách vài con phố
Mà chẳng hiểu sao vẫn cứ xa hoài..
Em không đến chắc là anh buồn lắm
Cứ hẹn rồi lại lỡ..để chờ trông
Chiều thứ bảy vẫn tươi vàng hoa nắng
Mà heo may se sắt trong lòng..
Em không đến chắc là anh sẽ trách
Người đâu mà sao quá vô tâm!
Hẹn rồi lỡ..cứ tạo dần khoảng cách
Để lòng ai day dứt âm thầm..
Em hiểu lắm..nhưng mà em vẫn lỡ
Anh có chờ..thêm lần nữa được không?
Đời sẽ đẹp hơn khi vẫn còn biết nhớ
Khi vẫn còn lỡ hẹn để chờ trông
Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013
Sầu thu
SẦU THU
Một chút mùa thu với heo may
Chiều nay phủ tím dáng hao gầy
Chiều nay về rụng vàng hiên vắng
Gọi lá mùa xưa xao xác bay ..
.
Một chút mùa thu với nắng hanh
Nhuộm sầu lên sắc lá xa cành
Nhuộm chiều man mác màu thương nhớ
Nhuộm sắc u hoài lên mắt xanh!
Một chút trời thu xanh rất xanh
Rải xuống hồn ta chút mộng lành
Rải nỗi niềm xưa vương miền nhớ
Thương một chiều xưa ..thu mong manh..
THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ
Em hỡi mùa thu đã qúa giang
Mùa thu đã trải hết lá vàng
Lưu luyến người đi mùa thu cũ
Có trở về không đông sắp sang
Mùa thu đã trải hết lá vàng
Lưu luyến người đi mùa thu cũ
Có trở về không đông sắp sang
(Nguyễn-Trần)
Cho tôi với một lời thu
Cho tôi với một lời thu
rằng xưa ai lá mù u ủ chiều
khói mơ mòng quẫn quanh nhiều
chỗ con nghé ọ giẫm phiêu bạt đời
Thu sầu héo hắt mãi trong tôi
Tình xưa nghĩa cũ vẫn cao vời
Xin người hãy nhớ lời đoan hứa
Để mãi đong đầy chẳng hề vơi
(Hoài Thanh)
( Bình Địa Mộc)
Thu sầu héo hắt mãi trong tôi
Tình xưa nghĩa cũ vẫn cao vời
Xin người hãy nhớ lời đoan hứa
Để mãi đong đầy chẳng hề vơi
(Hoài Thanh)
Heo may se sắt gió thu đưa
Ảm đạm chiều nay lướt thướt mưa
Nắng quái buông chiều đâu?-sầu thảm
Tê tái trong lòng nhớ thu xưa
.
Vàng lá rơi rơi xao xác bay
Mây xám giăng giăng trời thu gầy
Vườn chiều đẫm lệ đâu còn mộng
Lắt lay trời ú sang thu này
Buổi sáng mùa Thu gió heo may
Đi gữa không gian lá vàng đầy
Buồn rơi những giọt sương mai ướt
Lạnh cả tơ trùng dĩ vãng bay./.
(BIEN MAN)
(Ngày mai trời lại sáng)
Buổi sáng mùa Thu gió heo may
Đi gữa không gian lá vàng đầy
Buồn rơi những giọt sương mai ướt
Lạnh cả tơ trùng dĩ vãng bay./.
(BIEN MAN)
Một chút mùa thu với heo may
Gió se, mưa bụi, ướt vai gầy
Dưới chân lá rụng vàng hiên vắng
Cành liễu ven hồ thấp thoáng bay...
Một chút thu cho ta vấn vương
Nỗi niềm xưa ấy vẫn lưu hương
Thu ơi hãy đến cùng ta với
Và gởi thu vàng cho viễn phương
( Giáo làng)
(Trung)
Một chút thu cho ta vấn vương
Nỗi niềm xưa ấy vẫn lưu hương
Thu ơi hãy đến cùng ta với
Và gởi thu vàng cho viễn phương
( Giáo làng)
Một chút tình thu với thu say
Chiều thu mây tím phủ vai gầy
Gió thu lành lạnh buồn hiu hắt
Lá vàng từng cánh từng cánh bay
Một chút nắng vàng thu sắp sang
Một chút hanh hao hoa cúc tàn
Một chút heo mây thu tiễn biệt
Một chút lửa hồng trời chớm đông
( Hồng Bạch)
(Hằng Nga )
Một chút nắng vàng thu sắp sang
Một chút hanh hao hoa cúc tàn
Một chút heo mây thu tiễn biệt
Một chút lửa hồng trời chớm đông
( Hồng Bạch)
Góp nhặt mùa Thu gởi lại đây
Cho em ngày tháng bóng hao gầy
Bao đêm thao thức mắt mòn mỏi
Gởi gió mây ngàn theo Thu bay
Thu sang một chút mưa rơi
Nhuộm màu sắc thái vấn vương lệ sầu
Thương ai một phút đầu đời
Để rồi thương nhớ , nhớ thương nhuộm sầu !
( Minh)
( Giọt nắng chiều)
Thu sang một chút mưa rơi
Nhuộm màu sắc thái vấn vương lệ sầu
Thương ai một phút đầu đời
Để rồi thương nhớ , nhớ thương nhuộm sầu !
( Minh)
Dáng thu sầu đọng bờ môi lạnh
Trống trải rừng xưa lá võ vàng
Lá vàng đâu quên lời chia biệt
Bỡ ngỡ chiều im bóng lỡ làng
Lá vàng rụng để cây xanh
Luật đời sinh hóa cũng đành vậy thôi
Sầu thu héo cả nắng trời
Đời người có được nụ cười nhiều đâu .
(Thảo Dân)
( Honui)
Lá vàng rụng để cây xanh
Luật đời sinh hóa cũng đành vậy thôi
Sầu thu héo cả nắng trời
Đời người có được nụ cười nhiều đâu .
(Thảo Dân)
Về thôi Em...
bốn phía đã thu vàng
mây đã trắng đến từ ngàn năm cũ
Gió đã xanh thổi lên từ Hoa Cỏ
nở bời bời những khát vọng muôn sau...
( Khánh Linh)
Thu buồn héo hắt heo may
Quên rồi chẳng thiết đắm say mơ màng
Gió bay chi nữa dịu dàng
Hương xưa nào nữa ôi càng buồn thay...
...
Ngại rồi chẳng ngóng chiều nay
Chẳng mơ gì nữa nắm tay ai nào
Tiếng thu kệ nhé ngọt ngào
Sóng thu kệ nhé dạt dào làm chi...
...
Trăng buồn vơ vẩn ta đi
Kệ cho đời ấy mấy khi nở cười
Kệ cho mơ ước xa vời
Ta đi vơ vẩn một đời thu ơi..
( Tuấn)
Gửi em một chút tiết trời thu
Một chút heo may gió giữa mùa
Còn nắng giờ này nhàn nhạt lắm
Lá vàng lặng lẽ sắp lìa cây
...
Gửi tới em luôn một chút tình
Của mùa thu đó gió hanh hao
Của màu xanh thẳm như màu lá
Gửi tặng em luôn chiếc lá vàng
Thu về có chút mưa rơi
Làm ta chợt nhớ những thời thu xưa
Bây giờ trời lất phất mưa
Thu rơi nhè nhẹ làm ta nhớ người
Thu ơi bước nhẹ nhàng thôi
Có người vẫn nhớ một thời đâu quên...
( Cỏ Dại)
( Thiên Khúc)
Thu về có chút mưa rơi
Làm ta chợt nhớ những thời thu xưa
Bây giờ trời lất phất mưa
Thu rơi nhè nhẹ làm ta nhớ người
Thu ơi bước nhẹ nhàng thôi
Có người vẫn nhớ một thời đâu quên...
( Cỏ Dại)
"Dưới trời mây trắng, hoa cỏ may
Thiên nhiên khéo tạo dáng ai gầy
Phất phơ trước gió, lòng phơi phới
Nghĩ đến tình ai, lại thở dài"
Mây lang thang,
Gió lặng mất rồi.?
Mưa xa dần - giọt lòng rơi mãi,
Gió cõng thu đi - mưa còn nán lại.
Lá cuối mùa,
Đơn độc đậu cành khô.!
( Giomienque)
( Nhà gom Lá Bàng 2)
Mây lang thang,
Gió lặng mất rồi.?
Mưa xa dần - giọt lòng rơi mãi,
Gió cõng thu đi - mưa còn nán lại.
Lá cuối mùa,
Đơn độc đậu cành khô.!
( Giomienque)
Mặt nước hồ thu xanh rất xanh
anh mơ mình mãi đẹp duyên lành
nhưng em không giống ngày xưa nữa
em hỡi sao tình ta mỏng manh
( Nguyễn Hoàng Thái Sơn)
Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013
THU XƯA
THU XƯA
Những mùa thu của ngày xưa
Trong veo giọt nắng giọt mưa hiên nhà
Xinh xinh bím tóc đuôi gà
Bên nhau bước vội chiều xa tan trường
Thế rồi trải mấy gió sương
Hẹn thề xưa..mỗi bước đường một xa
Người đi biền biệt sơn hà
Người về gom lại nhạt nhòa mùa xưa
Đò đời chỉ một lần đưa
Làm sao chở hết nắng mưa thưở nào
Để mình ta với hanh hao
Để mình thu với nghẹn ngào heo may
Một thời thơ dại mê say
Ta xin gửi lại vơi đầy nhớ thương!
Tóc em thu ấy... ngang vai
Chờ ba thu nữa tóc dài thướt tha...
Đến khi tóc đã dài ra
Bàn tay ai vuốt... xót xa anh nhìn !
Vì anh ngây dại nên tin
Heo may se thắt đứng nhìn lá rơi
Có ai ngờ được tình, đời
Tím hoa Thạch Thảo thu rơi mấy mùa
NGÀY ĐÓ XA RỒI Xa rồi kỷ niệm ngày xưa
Buồn vui, sướng khổ nắng mưa ở nhà
Ngày em còn tóc đuôi gà
Anh đưa em vượt đường xa tới trường .
Bao ngày gội nắng, tắm sương
Bây giờ anh đã lên đường vắng xa
Ra đi gìn giữ sơn hà
Còn đâu ký ức nhạt nhòa mùa xưa .
Em giờ kẻ đón, người đưa
Đâu còn biết nữa nắng mưa thuở nào?
Thu về nỗi nhớ hanh hao
Lòng anh trống vắng nghẹn ngào heo may .
Em ơi - Xa vắng chiều nay
Nhớ em khắc khoải... lòng đầy xót xa!... .
Ước gì gom hết thu xưa
Trả em, đổi lấy trang thơ chung tình
Đuôi gà tóc bím xinh xinh
Mắt huyền làm kẻ đa tình đứng tim ...
Thế rồi nhận được mấy tin
Hẹn thề thủa ấy... trở nên xa vời
Em đi dệt mộng cùng người
Anh về với rượu cho đời bồng bênh ...
Dòng đời chiếc lá nổi nênh
Lo sao vượt nổi thác ghềnh hiểm nguy
Trải bao thu đến, thu đi
Trăm năm rồi lại trở về ... trăm năm ...
Thôi thì còn chút ước thầm
Ước gì ta được trăm năm với nàng!
Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013
SEN HỒNG
SEN HỒNG
Tặng Hoài
Em có nhớ chiều Hồ Tây năm xưa
Những cô bé học bài bên bờ cỏ
Hương sen đẫm mái tóc mềm trong gió
Nắng tươi hồng trên má em xinh
Em có nhớ giọt nước tròn rung rinh
Đọng trên lá sen thơm bàn tay nhỏ bé
Nụ sen thắm ven hồ lay rất nhẹ
Ngỡ thật gần..mà chẳng hái được đâu..
Tuổi học trò theo năm tháng qua mau
Ta trở lại Hồ Tây thưở ấy
Trở lại với đầm sen chiều tháng bảy
Tìm lại cho mình chút nắng của mùa xưa
Hồ Tây chiều nay dịu nhẹ những làn mưa
Đầm sen thưở nào vẫn ngọt lành ngọn gió
Nhưng đã về đâu.. những nụ sen bé nhỏ
Về đâu rồi cô bé tuổi tròn trăng..
Em nghĩ gì mà ánh mắt bâng khuâng
Mùa sen đã qua rồi..
Mình qua thời thơ bé
Sao chiều nay má em hồng đến thế
Khi nhắc một người hái giúp nụ sen xưa...
Tặng Hoài
Em có nhớ chiều Hồ Tây năm xưa
Những cô bé học bài bên bờ cỏ
Hương sen đẫm mái tóc mềm trong gió
Nắng tươi hồng trên má em xinh
Em có nhớ giọt nước tròn rung rinh
Đọng trên lá sen thơm bàn tay nhỏ bé
Nụ sen thắm ven hồ lay rất nhẹ
Ngỡ thật gần..mà chẳng hái được đâu..
Tuổi học trò theo năm tháng qua mau
Ta trở lại Hồ Tây thưở ấy
Trở lại với đầm sen chiều tháng bảy
Tìm lại cho mình chút nắng của mùa xưa
Hồ Tây chiều nay dịu nhẹ những làn mưa
Đầm sen thưở nào vẫn ngọt lành ngọn gió
Nhưng đã về đâu.. những nụ sen bé nhỏ
Về đâu rồi cô bé tuổi tròn trăng..
Em nghĩ gì mà ánh mắt bâng khuâng
Mùa sen đã qua rồi..
Mình qua thời thơ bé
Sao chiều nay má em hồng đến thế
Khi nhắc một người hái giúp nụ sen xưa...
Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013
BẾN BÌNH YÊN - Họa thơ Ngô Đức Tâm
Mời các bạn cùng họa thơ Ngô Đức Tâm
BẾN BÌNH YÊN

TA TRỞ VỀ BÊN BẾN BÌNH YÊN
Ở NƠI ĐÓ CÓ CON ĐÒ NHỎ
VÀ NƠI ẤY CÓ NGƯỜI YÊU Ở ĐÓ
ĐÔI MẮT ĐĂM ĐĂM ĐỢI TA VỀ
Ngô Đức Tâm
Ta về đây tìm lại bến bờ xưa
Tìm dòng sông dịu dàng tắm mát thời thơ ấu
Tìm hạt phù sa xưa lặng thầm chiều gió trở
Nhuộm thắm sắc vàng hoa cải ven sông..
Ta về đây tìm chiều tím mênh mông
Ngọn gió đồng quê thơm một mùa gặt hái
Tìm con đường xưa nở đầy hoa cúc dại
Thưở đến trường in gót nhỏ bên nhau..
Ta về đây..mà em nơi đâu
Để thương mãi một thời xưa tóc bím
Để da diết chiều nay..hoàng hôn tím
Vương mắt ai buồn..nhung nhớ những chiều xưa..
Ngọc

THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ
Anh ra đi...dòng sông không trở lại
Bến bờ đâu, vì nước đã cạn khô
Anh ra đi...nhớ một người con gái
Để hồn anh..đày đọa chốn hoang mồ
HƯƠNG PHỐ
Thuyền tôi từ độ ra khơi
Biển xanh sông rộng chơi vơi giữa dòng
Em tôi má vẫn còn hồng
Đời tôi vẫn cứ bềnh bồng biển khơi
PHONG VÂN
Ta về bên bến sông xưa
Lặng thầm gom nhặt nắng mưa thưở nào
Dòng xưa sóng vỗ lao xao
Lung linh bóng nước chiều nào ..mắt em..
NGUYỄN THANH
Ta về thăm lại quê xưa
Gió lùa áo mỏng trăng vừa ngủ say
Gặp em ta đón xuân này
Để trong hương lửa ắp đầy tình quê
ĐÒ CHIỀU
Ta về đây tìm lại con thuyền
Đã đưa ta qua dòng sông nhỏ
Ở nơi ấy có nhà em ta đó
Em xa rồi..năm tháng có bình yên?
HƯƠNG NAM SG
Một ngày ra khỏi bến bình yên
Ta thấy lòng ta rất dịu hiền
Một đêm về với dòng sông nhỏ
Ta đã chôn tình giấc ngủ yên
HƯƠNG PHỐ
Dòng sông ấy vẫn lững lờ nước chảy
Mãi thanh bình yên ả một miền quê
Đò xuôi ngược bến sông xưa vẫn vậy
Mà em đâu chẳng thấy lúc anh về!
NGUYỄN ĐỊNH
Ta trở về đây bến sông xưa
Đò kia vẫn đó, mái chèo đưa
Hỏi người em gái ngày năm đó
Đã bước xe hoa mấy mùa mưa?
XA VẮNG
Bến bình yên đã đậu
con đò nhỏ vẫn chờ
năm tháng dài xa cách
chiều cuối thu vàng mơ...
NAM CHUNG-PT
Một chiều thăm lại bến xưa
Bâng khuâng lỡ chuyến đò vừa sang sông
Hỏi em, em đã theo chồng
Mình tôi chiều tím mênh mông nhạt nhòa...
LAN NGỌC
Sông lững lờ trôi bến sông buồn
Lặng lẽ soi mình mỗi hoàng hôn
Người về đâu hỡi chiều xa nhớ
Hoa lá rơi đầy lệ sầu tuôn
HẰNG NGA
hôm nay chân bước trở về
bến xưa đò cũ em giờ nơi nao
HOABBINH
Chiều nay nắng hóa ngập ngừng
Hoang hôn tím cả một vùng ước mơ
Giật mình ta đứng ngẩn ngơ
chắc gì biết có người ...tơ vương lòng ...
BÌNH YÊN
Tôi ngồi mơ một nẻo bình yên
Bế niềm vui đi từng bước nhỏ
Hoa, cỏ, nắng reo cười nơi đó
Miền yêu thương đón đợi tôi về
MƠ BÌNH YÊN
Trở về bên bến bình yên
Con thuyền thủa ấy giờ neo bến nào
Bến xưa thì vẫn đợi thuyền
Thyền ơi còn nhớ mối tình ngày xưa
CHÂU GIANG
Ta về đây tìm Em Người Con Gái
Tóc xõa ngang Lưng một mái Thề
Giá như có được lời ân ái
Hẹn trọn câu thề kiếp Phu Thê....
PHONG SƯƠNG
Bao năm xa vắng bến quêHôm nay mới được trở về người ơi
Người xưa cảh cũ đâu rồi?
Ngậm ngùi chỉ có bóng tôi theo mình!..
BẾN BÌNH YÊN
TA TRỞ VỀ BÊN BẾN BÌNH YÊN
Ở NƠI ĐÓ CÓ CON ĐÒ NHỎ
VÀ NƠI ẤY CÓ NGƯỜI YÊU Ở ĐÓ
ĐÔI MẮT ĐĂM ĐĂM ĐỢI TA VỀ
Ngô Đức Tâm
Ta về đây tìm lại bến bờ xưa
Tìm dòng sông dịu dàng tắm mát thời thơ ấu
Tìm hạt phù sa xưa lặng thầm chiều gió trở
Nhuộm thắm sắc vàng hoa cải ven sông..
Ta về đây tìm chiều tím mênh mông
Ngọn gió đồng quê thơm một mùa gặt hái
Tìm con đường xưa nở đầy hoa cúc dại
Thưở đến trường in gót nhỏ bên nhau..
Ta về đây..mà em nơi đâu
Để thương mãi một thời xưa tóc bím
Để da diết chiều nay..hoàng hôn tím
Vương mắt ai buồn..nhung nhớ những chiều xưa..
Ngọc
THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ
Anh ra đi...dòng sông không trở lại
Bến bờ đâu, vì nước đã cạn khô
Anh ra đi...nhớ một người con gái
Để hồn anh..đày đọa chốn hoang mồ
HƯƠNG PHỐ
Thuyền tôi từ độ ra khơi
Biển xanh sông rộng chơi vơi giữa dòng
Em tôi má vẫn còn hồng
Đời tôi vẫn cứ bềnh bồng biển khơi
PHONG VÂN
Ta về bên bến sông xưa
Lặng thầm gom nhặt nắng mưa thưở nào
Dòng xưa sóng vỗ lao xao
Lung linh bóng nước chiều nào ..mắt em..
NGUYỄN THANH
Ta về thăm lại quê xưa
Gió lùa áo mỏng trăng vừa ngủ say
Gặp em ta đón xuân này
Để trong hương lửa ắp đầy tình quê
ĐÒ CHIỀU
Ta về đây tìm lại con thuyền
Đã đưa ta qua dòng sông nhỏ
Ở nơi ấy có nhà em ta đó
Em xa rồi..năm tháng có bình yên?
HƯƠNG NAM SG
Một ngày ra khỏi bến bình yên
Ta thấy lòng ta rất dịu hiền
Một đêm về với dòng sông nhỏ
Ta đã chôn tình giấc ngủ yên
HƯƠNG PHỐ
Dòng sông ấy vẫn lững lờ nước chảy
Mãi thanh bình yên ả một miền quê
Đò xuôi ngược bến sông xưa vẫn vậy
Mà em đâu chẳng thấy lúc anh về!
NGUYỄN ĐỊNH
Ta trở về đây bến sông xưa
Đò kia vẫn đó, mái chèo đưa
Hỏi người em gái ngày năm đó
Đã bước xe hoa mấy mùa mưa?
XA VẮNG
Bến bình yên đã đậu
con đò nhỏ vẫn chờ
năm tháng dài xa cách
chiều cuối thu vàng mơ...
NAM CHUNG-PT
Một chiều thăm lại bến xưa
Bâng khuâng lỡ chuyến đò vừa sang sông
Hỏi em, em đã theo chồng
Mình tôi chiều tím mênh mông nhạt nhòa...
LAN NGỌC
Sông lững lờ trôi bến sông buồn
Lặng lẽ soi mình mỗi hoàng hôn
Người về đâu hỡi chiều xa nhớ
Hoa lá rơi đầy lệ sầu tuôn
HẰNG NGA
hôm nay chân bước trở về
bến xưa đò cũ em giờ nơi nao
HOABBINH
Chiều nay nắng hóa ngập ngừng
Hoang hôn tím cả một vùng ước mơ
Giật mình ta đứng ngẩn ngơ
chắc gì biết có người ...tơ vương lòng ...
BÌNH YÊN
Tôi ngồi mơ một nẻo bình yên
Bế niềm vui đi từng bước nhỏ
Hoa, cỏ, nắng reo cười nơi đó
Miền yêu thương đón đợi tôi về
MƠ BÌNH YÊN
Trở về bên bến bình yên
Con thuyền thủa ấy giờ neo bến nào
Bến xưa thì vẫn đợi thuyền
Thyền ơi còn nhớ mối tình ngày xưa
CHÂU GIANG
Ta về đây tìm Em Người Con Gái
Tóc xõa ngang Lưng một mái Thề
Giá như có được lời ân ái
Hẹn trọn câu thề kiếp Phu Thê....
PHONG SƯƠNG
Bao năm xa vắng bến quêHôm nay mới được trở về người ơi
Người xưa cảh cũ đâu rồi?
Ngậm ngùi chỉ có bóng tôi theo mình!..
TRƯƠNG QUANG THỨ
Ta về đây giữa bóng nắng hè trưa
Màu phượng vĩ như vừa phai sắc úa
Trời quê hương đẹp màu mây dãi lụa
Cánh đồng chiều thơm mùi lúa vàng tươi
Màu phượng vĩ như vừa phai sắc úa
Trời quê hương đẹp màu mây dãi lụa
Cánh đồng chiều thơm mùi lúa vàng tươi
TIẾN LÊ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Chu Ngọc chào mừng các bạn vào thăm blog!
Hướng dẫn viết nhận xét:
- Gõ (hoặc copy rồi dán) ký tự thay thế ở bên phải biểu tượng cảm xúc vào khung nhận xét.
- Dán link ảnh trực tiếp vào khung nhận xét không cần dùng thẻ. Sau link ảnh đã dán, không gõ thêm bất kỳ ký tự nào nữa (kể cả nhấn Enter).
:((
:(
:))
~X(
:-h
:-?
b-)
*-:)
~O)
@};-
>:D<
=))
:)
:-*
:D
[-X
x(
:-o
=D>
:@)
:P
:">
;;)
;)
:X
=((
:-/
- Gõ (hoặc copy rồi dán) ký tự thay thế ở bên phải biểu tượng cảm xúc vào khung nhận xét.
- Dán link ảnh trực tiếp vào khung nhận xét không cần dùng thẻ. Sau link ảnh đã dán, không gõ thêm bất kỳ ký tự nào nữa (kể cả nhấn Enter).
Thăm ký ức xưa .. đám cỏ may bấu víu
Tia nắng phủ vàng trên cánh đồng hiền dịu
Thoang thoảng hương sen..gọi cơn gió giao mùa
Ta trở về đây tìm lại chút tôi xưa
Mây gió tranh nhau nâng cánh diều cao vút
Văng vẳng đâu đây ..tiếng cười ai lảnh lót
Thấp thoáng bên sông .. con đò nhỏ..neo mình...