Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

HẠ ĐÃ SANG RỒI..(HỌA THƠ NGUYỄN ĐỊNH)


Hoa phượng hồng, bầu trời làn mây trắng
Vẳng bên tai tiếng ve hát năm nào
Chiều chầm chậm hồn trôi khung trời vắng
Chợt thấy lòng gợn chút nao nao

Hạ năm nay trời vàng hơn một thuở
Hong khô thêm trang lưu bút âm thầm
Ta vu vơ ngắm nắng vàng rực lửa
Mà trong hồn cơn mưa nhỏ lâm thâm

Hạ đã đến trong ngày xa cách đó
Trên đường đời chân vẫn cứ bước qua
Rơi sau ta một giọt tình theo gió
Cũng lùi sâu vào ký ức nhạt nhòa...


                                                     Ảnh của Tôi NGUYỄN ĐỊNH




Hạ đã sang rồi em biết không
Thắm tươi trong nắng sắc phượng hồng
Có người chầm chậm bên lối nhỏ
Nghe lòng xao xác nhớ mênh mông..
.
Thưở ấy khung trời xanh thật xanh
Áo trắng ai vương giấc mộng lành
Hoa phượng rơi hồng bên gót nhỏ
Gọi thầm thì thương nhớ mong manh..
.
Từ thưở người đi biệt tháng ngày
Sắc hồng như vẫn thoảng đâu đây
Hạ về ta nhớ tà áo trắng
Sân trường xưa, gió khẽ lay lay..

                                             Ảnh của TôiCHU NGỌC







Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

MẸ THƯƠNG


Nhân Ngày của Mẹ, xin đăng lại bài thơ tặng mẹ thương yêu!

Mười bảy tuổi cha đi bộ đội
Làng quê nghèo mình mẹ với xinh tươi
Mấy chục năm trời chiến trường khói lửa
Cha vẫn chưa về..mẹ qua tuổi đôi mươi..

Một mình nuôi con, một mình chờ đợi
Khói lửa chiến trường thắt ruột những âu lo
Nhà cửa ruộng vườn mùa lại mùa vất vả
Thương con đến trường ngày hai bữa chưa no..

Rồi con trẻ như bầy chim nhỏ
Sớm lại chiều tung cánh khoảng trời xa
Ngôi nhà xưa lại một mình vò võ
Những tháng ngày thầm lặng mẹ chờ cha..

Ngày trở về hai mái đầu đã bạc
Bữa cơm nghèo thơm ngọt bát canh rau
Vết thương cũ mỗi chiều trở gió
Tay mẹ âm thầm xoa dịu những cơn đau..

Cha đã xa rồi..tháng bảy mưa ngâu
Mưa nhuộm ướt cả tuổi già đơn lẻ
Thương đến nghẹn lòng những chiều bóng xế
Áo xanh thưở nào chát mặn lệ nhòa rơi..

Cả cuộc đời thầm lặng..mẹ ơi
Vất vả, tảo tần qua bao mùa mưa nắng
Đôi vai gầy những nhọc nhằn trĩu nặng
Năm tháng mỏi mòn..mái tóc nhuộm màu sương

Con nắm bàn tay gầy guộc yêu thương
Nghẹn ngào lắm những điều không thể nói
Mỗi mùa Vu lan, mẹ lại thêm một tuổi
Lá thu vàng..Xin mưa gió đừng lay!

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

LOA KÈN THÁNG TƯ


Hà Nội dịu dàng "rét tháng ba"
Mỏng mảnh khăn buông nét lụa là
Rét Nàng Bân nhắc niềm nhung nhớ
Áo ấm thương về một người xa..

Hà Nội loa kèn dìu dịu hương
Sắc trắng tinh khôi những phố phường
Em nhớ mùa hoa nào xa lắm
Có một người trao bó hoa thương..

Từ ấy tháng tư mùa nối mùa
Loa kèn thơm dịu bên song thưa
Người xa, hoa thức buồn đêm vắng
Người về, đằm thắm nét duyên xưa..

Chiều nay lành lạnh em bên hoa
Sắc trắng thanh tao nét hiền hòa
Hoa đợi bước người xa trở lại
Dặm trường..thương nhớ có phôi pha..
 
Về đi anh, Hà Nội chờ mong
Tháng tư xanh mướt giấc xuân nồng
Loa kèn thưở ấy còn ươm nụ
Ngọn đèn ai vẫn thức bên song..





THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ


Loa kèn ươm nụ nhớ mong
Đèn ai thao thức bên song đợi chờ
Người xa ngàn dặm mịt mờ
Nhớ cành hoa trắng thầm mơ ngày về...
                            Friend of All

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

ĐƯỜNG XƯA

Hà Nội mùa này vắng bóng cây
Đường xưa hè sớm nắng loang đầy
Ngơ ngẩn ta về bên lối cũ
Lặng thầm tê tái ..ngắm gió mây!





Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015

HOA GẠO THÁNG BA



Có một thời tháng ba xanh miên man
Hoa gạo thắm vương bên dòng sông nhỏ
Dìu dịu chiều xuân tiếng bạn cười đầu ngõ
Tóc đuôi gà bịn rịn quấn gió mây


Năm tháng phai dần mắt biếc thơ ngây
Bạn bè xưa nơi chân trời góc bể
Rưng rưng đỏ những mùa hoa gạo nở
Nhắc thầm thì..thời thơ ấu vời xa..

Hoa gạo ngọt đằm một sắc tháng ba
Da diết nhớ chiều xưa dìu dịu nắng
Dòng sông nhỏ trôi hoài về xa vắng
Còn lặng thầm vương mãi một mầu hoa..







THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ

Tôi chưa từng ngắm hoa thật, nở, đỏ bung...
Như câu thơ đã chan dầm màu đỏ gạo
Từ bạn bè từ người quen thơm thảo
Như bạn đây đã trải đỏ hoa gạo mùa

Những vệt đời đã đi qua từng ngần ấy bận bán mua
Nhưng màu đỏ hoa vẫn thắm tình người thuở cuội
Ngước lên xem ta còn lại gì luống tuổi
Như màu hoa vừa cháy cuối ánh mắt nhìn

Ở nơi nào vẫn còn một mặc niệm đinh ninh
Rằng quê tôi cuối cùng là điểm tựa
Với màu hoa đỏ, thắp trời như ánh lửa
Gọi hồn người ve vuốt phút hương quê.
...
                                                                          NGÔ HÀ BĂNG


HOA GẠO

Vẫn đây hoa gạo đỏ tươi
Vẫn đây tiếng nói, nụ cười thân quen
Khoảng trời ấp ủ bình yên…
Vẫn luôn cháy rực một niềm ước mơ!
 
                                                                       VƯƠNG QUANG TRUNG

Chu Ngọc chào mừng các bạn vào thăm blog!

Hướng dẫn viết nhận xét:
- Gõ (hoặc copy rồi dán) ký tự thay thế ở bên phải biểu tượng cảm xúc vào khung nhận xét.
- Dán link ảnh trực tiếp vào khung nhận xét không cần dùng thẻ. Sau link ảnh đã dán, không gõ thêm bất kỳ ký tự nào nữa (kể cả nhấn Enter).
:(( :( :)) ~X( :-h :-? b-) *-:) ~O) @};- >:D< =)) :) :-* :D [-X x( :-o =D> :@) :P :"> ;;) ;) :X =(( :-/