Em trở về nơi mình đã ra đi
Hoàng hôn biển tím một trời thương nhớ
Bờ cát trắng vẫn ngàn đời sóng vỗ
Hạt cát nào từng in dấu chân anh..
Trời lạnh lùng xanh, biển lạnh lùng xanh
Cánh buồm nâu khuất dần sau đảo nhỏ
Cả ngọn sóng cũng hiểu mình lầm lỡ
Thoáng xô bờ, rồi thoáng tận khơi xa...
Bờ biển này như khoảng cách giữa hai ta
Muôn đời sóng xô, muôn đời cát trắng
Và câu chuyện ngày xưa trong hoàng hôn thầm lặng
Vẫn muôn đời một niềm tím riêng tư...
Một mình chiều nay, em nhớ người xưa
Để gần nhau, xin hóa bờ cát trắng
Còn anh, thân yêu ơi, đừng bao giờ
dẫu ngàn muôn cay đắng
Hóa bờ cát vô tình như chiều nay, bên em!