Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

HOA TÓC TIÊN

Hoa Tóc Tiên trong chuyện xưa bà kể
Đẹp mong manh như Công chúa dịu hiền
Một sáng nọ, bình minh vừa hé
Có một chàng Hoàng tử đến cầu duyên

Tuổi thơ hồng tươi một sắc Tóc Tiên
Cô bé trồng dưới gốc cau vườn cũ
Lá xanh mướt, chiều xuân tim tím nụ
Ươm ngọt ngào mơ ước tuổi thần tiên

Có những chàng trai trẻ đến cầu duyên
Nhưng không có sắc hồng câu chuyện cũ
Hoa Tóc Tiên nơi vườn xưa ươm nụ
Tím mong manh một sắc đợi chờ...

Câu chuyện vời xa trong kí ức tuổi thơ
Vẫn thao thức mỗi bước đường viễn xứ
Cô bé ngày xưa..gốc cau.. Hoàng tử..
Nụ hoa dịu dàng.. những cánh tím mong manh..

Ta gặp lại nơi này, bên vạt cỏ tươi xanh
Hoa Tóc Tiên dịu dàng trong chiều nắng
Em vẫn tươi hồng nụ cười xưa đằm thắm
Như chưa từng dâu bể..Tóc Tiên ơi!














Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

BẾN CŨ


Em về bến cũ chiều nay
Sông xưa nhè nhẹ sóng lay mạn thuyền
Chiều buông vời vợi nỗi niềm
Vẳng đâu đây tiếng thân quen gọi đò

Ngược miền trắc trở âu lo
Về nơi đây..kịp chuyến đò nhớ thương
Nửa đời phiêu bạt tha hương
Bến bờ xưa..mỗi bước đường một xa
Ngày nào bến nước cây đa
Ngày nào hoa cải nở nhòa ven sông..
Ngày nào chín nhớ mười mong
Để giờ xa vắng..nghẹn lòng ..người ơi!

Một thời yêu dấu xa rồi
Gửi dòng xưa nhé..một lời thương nhau
Chẳng nên duyên thắm cau trầu
Người ơi..sao đến bạc đầu..còn thương!








Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

VƯỜN XƯA





Vườn xưa tuổi thơ mình                                          
Ngọt lành hương ổi chín
Vườn xưa tuổi thơ mình                                  
Nụ hoa chanh nở tím
 
Vườn xưa khi bên nhau                                          
Ta hồn nhiên như nắng
Đâu biết rồi khổ đau
Đâu biết rồi xa vắng..

Anh xa rồi em xa
Hai ngả đường biền biệt
Có khi nào trong ta
Nguôi một vòm lá biếc..

Người đi không trở về
Vườn xưa phai màu nắng
Thu qua rồi đông qua
Nụ hoa nào còn thắm?

Nơi phố phường hoa lệ
Vẫn thương hoài vườn xưa
Thương một thời thơ bé
Hương ổi vườn ban trưa..





Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

ĐÔNG VỀ




Se lạnh đã tìm về bên khung cửa....
Trắng chiều sương ..tim tím mắt ai buồn..
Em vẫn đợi..dẫu mùa không về nữa
Dẫu trong lòng vời vợi những sầu thương..








Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

MONG MỘT NGÀY





Kính tặng cô giáo cũ


Em mong một lần trở lại tuổi thơ xưa
Để lại hồn nhiên những ngày tóc bím
Đường tới trường bàn tay vương mực tím
Nét chữ thiếu thời trên giấy trắng..xiêu xiêu

Mong một ngày về bên cô thương yêu
Để lại được nghe giọng đọc bài trầm ấm
Ngắm mái tóc huyền vương vương bụi phấn
Và nụ cười hiền xua hết những âu lo..

Tuổi học trò đầy ắp những mộng mơ
Có dáng hình cô trên từng trang giấy trắng
Có  bàn tay cô dắt dìu chiều mưa nắng
Cô tỏa sáng lặng thầm như ngọn nến trong đêm

Mong một ngày về khoảng trời xưa dịu êm
Về với trong veo nơi trường xưa yêu dấu
Nhặt lại trái bàng rụng thơm thời thơ ấu
Và lại bồi hồi trước khung cửa màu xanh..

Em đã đi qua thời thơ ấu mong manh
Mái ngói trường xưa biết mấy mùa rêu phủ
Vẫn thương lắm chiều xưa khung cửa cũ
Có giọng đọc trầm..bụi phấn trắng bay bay..

Em mong một ngày về lại tuổi thơ ngây
Được bé bỏng bên cô như thưở nào, tóc bím
Được mơ lại giấc mơ của ngày xưa mực tím
Và để lắng trong mình  lời rất khẽ: Cô ơi!

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

CHUỒN CHUỒN



Có một thời xanh mượt cỏ triền đê
Mây trắng lắm và cánh diều lộng gió
Hương lúa chín ngọt lành chiều nắng đỏ
Lũ chuồn chuồn trong gió nhởn nhơ bay..

Có một thời trong lắm mắt thơ ngây
Anh nhớ không..những con chuồn ớt đỏ
Anh nhớ không những chiều bên bờ cỏ
Mải bắt chuồn..mực sánh tím đầy tay..

Có một thời hồn nhiên như gió mây
Sợi chỉ buộc ngang con chuồn cánh mỏng
Ta chưa hiểu ngoài kia là trời rộng
Chưa biết có ngày ..đôi ngả mịt mù xa..

Có một thời thơ ấu đã đi qua
Vẫn da diết giữa ngọt lành kí ức
Vẫn đằm thắm gọi về miền thao thức
Cánh chuồn hồng trong nắng sớm.. chao nghiêng..

Giờ đã xa rồi,  thưở ấy bình yên
Xin thương mãi cánh chuồn xưa, thơ bé
Biết không anh, giữa ngàn trùng dâu bể
Ta giống chuồn xưa, cánh mỏng ở trong đời! 





Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

VỀ THĂM CHỐN CŨ

(Về thăm lại Yahoo blog- Họa thơ Nguyễn Định)

Em lại về đây, Miền Nhớ xưa
Âm thầm lá rụng, cỏ lau thưa
Vàng phai sắc nắng trên thềm cũ
Nhặt lại cho mình chút nắng mưa!

Gặp nét buồn ai vương dấu giày
Trong hoàng hôn lặng tím chân mây
Người xa, nhung nhớ còn gửi lại
Lành lạnh thu chiều..sắc heo may..



Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

NẾU CÓ THỂ

                  

Nếu có thể xin anh đừng hẹn nhé
Để đợi chờ thương nắng nhạt chiều xa..
Anh hãy đến dù không lời hẹn ước
Dù mùa này vườn cũ đã tàn hoa..
                      NGỌC





                                   

         

          THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ

Anh sẽ đến dù chẳng lời hẹn ước
Em không chờ, nắng vẫn đẹp chiều xa
Rất đằm thắm, một dáng ai tha thướt
Vẫn nồng nàn dù vườn cũ đã tàn hoa.
                NGUYỄN ĐỊNH

Nếu có thể thời gian quay trở lại
Để yêu thương không lạc lối đường xa
Cho cuộc đời không đau buồn mãi mãi
Không giận hờn, không nuối tiếc ngày qua..
               VƯƠNG TRUNG

Nếu có thể em xin làm cánh én
Mang mùa xuân cho tình thắm muôn hoa
Cho tình yêu thắm thiết chẳng phai nhòa 
Cho mắt em trong xanh chiều hò hẹn               
                 HẰNG  NGA

Nếu em hỏi : Anh có về nơi đó ?
Một thoáng vui buồn chen lẫn xa xôi
Phút chạnh lòng thương nhớ bồi hồi
Anh sẽ kể cho em về thời xa ấy

Em biết không khi chiều ngân khúc hát
Một làn sương chuẩn bị đón màn đêm
Mặt Hồ Tây e ấp, êm đềm
Và đôi lứa dìu nhau bước chậm

Trong giá lạnh nhưng đầy hơi ấm
Tay trong tay lặng bước cùng nhau
Khăn len bay phủ kín má đào
Họ quên mất tháng ngày trôi vội vã

Hà nội đông, đất trời lạnh giá
Ly sữa đậu nành như ấm lại mùa đông
Khoai lang thơm , bắp nướng lửa hồng
Ôm chặt lại…đôi tim quấn quýt

Vẳng xa xa tiếng cười khúc khích
Trẻ nô đùa, già bước thong dong
Lữ khách say bên chén rượu cay nồng
Trời Hà Nội đêm nhẹ nhàng như thế ..
                SONG NGỮ
              

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Cuối mùa thu




CUỐI MÙA THU


Anh ơi mùa đang qua
Lá vàng rơi ngập lối
Trời thu xanh vời vợi
Nồng nàn hoa sữa bay..

Anh có nghe heo may
Ngập ngừng bên lối phố
Nhắc lòng ta thầm nhớ
Một người xa..thật xa..

Thêm một mùa thu qua
Thêm một mùa đông đến
Con thuyền xưa rời bến
Biền biệt mùa chia ly..

Thêm một mùa thu đi
Thêm một lần lỡ hẹn
Những ngày xưa yêu mến
Nghẹn một màu hoàng hôn..

Thêm một chút dỗi hờn
Vương lặng thầm chiều nhớ
Thương một lần dang dở
Thương một đời chia ly..


Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

Anh thấy không


ANH THẤY KHÔNG


Em gom lại một chút vàng hoa nắng
Gửi về miền thương nhớ thưở xa xưa
Anh thấy không, trong chiều thu xa vắng
Nắng vẫn rưng rưng vàng tận đến bây giờ

Em bớt lại của chiều thu trở gió
Một chút dịu dàng se lạnh sắc heo may
Anh thấy không dẫu muôn trùng cách trở
Êm dịu gió thu man mác những tháng ngày..

Em giữ lại chút nồng nàn hoa sữa
Gói vào đêm chờ đợi thưở hoa niên
Anh thấy không hương ngọt lành thương nhớ
Vấn vương hoài ... năm tháng triền miên..

Em gửi muộn màng vào chiều thu bình yên
Chút trong veo của một thời áo trắng
Anh thấy không..biết bao điều thầm lặng
Dẫu chẳng thành lời..vẫn đằm thắm trong nhau

Một chút ngậm ngùi.. một chút đớn đau
Em giữ lại cho riêng mình anh nhé
Để giữa biệt ly, giữa cuộc đời dâu bể
Vẫn nồng nàn..sâu lắng..một miền thu!






Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Gửi anh mùa thu







GỬI ANH MÙA THU

Em gửi về anh một chút mùa thu
Vàng lấp lánh trong chiều nay đẹp nắng
Để anh nhớ..mùa thu nào xa lắm
Nắng thu vàng trên mái tóc ai xanh

Em gửi về anh một chút gió mong manh
Gió e ấp vờn bay tà áo trắng
Để anh nhớ..chiều xưa bến vắng
Vành nón nghiêng che áo trắng học trò

Em gửi về anh mầu hoa cúc tuổi thơ
Nở vàng thắm bên vườn xưa lặng lẽ
Để anh nhớ thu ngọt ngào đến thế
Nhớ cúc xưa vàng trong gió heo may..

Em gửi vào da diết nhớ chiều nay
Chút thầm lặng của mùa thu Hà Nội
Gửi hoa sữa nồng nàn vào chiều xưa vời vợi
Ở nơi nào..anh có nhớ..mùa xưa..?

           
                    THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ

Sáng thức dậy chợt có chút mùa thu
Thêm một chút sương mù ngào ngạt nắng
Làm bầu trời hôm nay xuống thấp lắm
Nhưng rừng phong màu lá vẫn còn xanh
**
Sáng thức dậy có chút gió mong manh
Trôi rất nhẹ ngoài mành chùm mây trắng
Cây xoan gìa bày chim nay đi vắng
Không chuyền giây múa hát với bày trò
**
Sáng thức dậy nhận được cả vần thơ
Ai gieo vần mà thu sầu lặng lẽ
Hình như thu thì lúc nào cũng thế
Có cúc vàng em nhể với heo may
**
Sáng thức dậy bâng khuâng cả ngày nay
Có phải chăng hương mùa này Hà Nội
Hoa sữa về cùng cốm Vòng vời vợi
Anh vẫn chờ vẫn đợi dấu thu xưa
                                                         KÝ GÀN


CHỚM THU

Anh nghe chừng hương thu về chầm chậm
Những giọt chiều rơi xuống những vùng đêm
Em có nghe sương đọng ở bên thềm
Những giọt nhớ đi tìm mùa ảo ảnh

Chớm mùa thu đã nghe lòng mình lạnh
Bao thu rồi thơ ấu vụt trời xa
Biết bao giờ gặp lại thuở ngày xưa
Chung mái ấm thanh bình ngày hạnh phúc

Anh nghe chừng hương thu về rạo rực
Mùa học trò vui sách vỡ thầy cô
Vui bè bạn những con đường qua phố
Giờ chỉ còn sót lại lá thu buông

Chớm mùa thu đã nghe lòng muôn hướng
Lá rụng vàng lên ký ức sầu rơi
Nhớ về em vùng kỷ niệm xa vời
Đêm đã nhạt sương mờ giăng giăng lối
                                SONG NGỮ
                                                      

Tôi đang đón một mùa Thu mới
Vẫn rực vàng như những buổi Thu xưa
Quà tặng của em đến lúc đầu mùa
Nào nỗi nhớ,nào mùi hương hoa Sữa 

Anh chẳng quên đâu nụ cười em rạng rỡ
Đã theo anh trên suốt nẻo đường
Anh chẳng quên đâu mái tóc thơm hương
Tà áo trắng phất phơ trước gió 

Đâu cứ phải đến mùa Thu mới nhớ
Nhớ cả bốn mùa Xuân,Hạ,Thu,Đông.
                          
                                        TÔM

NHỚ EM MÙA THU

Anh nhớ em - cứ mỗi độ vào thu
Gió hanh hao như chiều nay... đẹp nắng
Mùa thu nào giờ đã xa xôi lắm
Lá rắc vàng trên những tán cây xanh .

Anh nhớ em - dù nỗi nhớ mong manh
Như trời xanh lang thang chùm mây trắng...
Kỷ niệm ngày xưa một thời xa vắng
Cùng tuổi hồn nhiên... trang giấy học trò.... .

Anh nhớ em - khắc khoải những vần thơ
Trong thẳm sâu, trong âm thầm lặng lẽ
Bao năm rồi vẫn vẹn nguyên như thế
Như cúc vàng trong chiều gió heo may... .

Anh nhớ em - da diết quá chiều nay
Nhớ hàng cây, nhớ mùa thu Hà nội...
Hoa sữa nồng nàn... những chiều thu vời vợi
Có khi nào... em nhớ đến... thu xưa? ...
         
                                      VƯƠNG TRUNG                                      



Ở nơi này anh cũng có mùa thu 
nhận của em là thêm thu lần nửa
ra HÀ NỘI vào hè , chưa thấy HOA SỮA
để biết thêm một mùi vị nồng nàn...
***
THU của em hình như vẫn xanh
thu của anh là cả màu vàng úa
thu của em là một miền xa nhớ
mùa thu về ... phải quét lá ..em ơi!
***
Mấy hôm nay mưa trắng xóa mù trời
đất ĐÀLẠT thưa dần dân du lịch
ngâu chậm trễ để 2 người NGƯU CHỨC
ở bên nhau thêm giây phút trùng phùng...
***
Anh đang cần thêm chút gió manh mong
giúp một tay sáng ngày anh quét lá
để cảm nhận mùa thu qua yên ả
ở nơi này anh đã có một MÙA THU...
                                         
                                   HUỲNH MAI

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

HẸN..LỠ





Em không đến chắc là anh sẽ nhớ
Lá thu xạc xào ngỡ bước chân ai
Gần nhau lắm., chỉ cách vài con phố
Mà chẳng hiểu sao vẫn cứ xa hoài..

Em không đến chắc là anh buồn lắm
Cứ hẹn rồi lại lỡ..để chờ trông
Chiều thứ bảy vẫn tươi vàng hoa nắng
Mà heo may se sắt trong lòng..

Em không đến chắc là anh sẽ trách
Người đâu mà sao quá vô tâm!
Hẹn rồi lỡ..cứ tạo dần khoảng cách
Để lòng ai day dứt âm thầm..

Em hiểu lắm..nhưng mà em vẫn lỡ
Anh có chờ..thêm lần nữa được không?
Đời sẽ đẹp hơn khi vẫn còn biết nhớ
Khi vẫn còn lỡ hẹn để chờ trông

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Sầu thu


         SẦU THU


Một chút mùa thu với heo may
Chiều nay phủ tím dáng hao gầy
Chiều nay về rụng vàng hiên vắng
Gọi lá mùa xưa xao xác bay ..
.
Một chút mùa thu với nắng hanh
Nhuộm sầu lên sắc lá xa cành
Nhuộm chiều man mác màu thương nhớ
Nhuộm sắc u hoài lên mắt xanh!

Một chút trời thu xanh rất  xanh
Rải xuống hồn ta chút mộng lành
Rải nỗi niềm xưa vương miền nhớ
Thương một chiều xưa ..thu mong manh..


THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ

Em hỡi mùa thu đã qúa giang
Mùa thu đã trải hết lá vàng
Lưu luyến người đi mùa thu cũ
Có trở về không đông sắp sang

                     (Nguyễn-Trần)

Cho tôi với một lời thu
rằng xưa ai lá mù u ủ chiều
khói mơ mòng quẫn quanh nhiều
chỗ con nghé ọ giẫm phiêu bạt đời 
                    ( Bình Địa Mộc)


Thu sầu héo hắt mãi trong tôi
Tình xưa nghĩa cũ vẫn cao vời
Xin người hãy nhớ lời đoan hứa
Để mãi đong đầy chẳng hề vơi
                     (Hoài Thanh)
Heo may se sắt gió thu đưa 
Ảm đạm chiều nay lướt thướt mưa 
Nắng quái buông chiều đâu?-sầu thảm 
Tê tái trong lòng nhớ thu xưa 
.
Vàng lá rơi rơi xao xác bay 
Mây xám giăng giăng trời thu gầy 
Vườn chiều đẫm lệ đâu còn mộng 
Lắt lay trời ú sang thu này
                     (Ngày mai trời lại sáng)

Buổi sáng mùa Thu gió heo may
Đi gữa không gian lá vàng đầy
Buồn rơi những giọt sương mai ướt
Lạnh cả tơ trùng dĩ vãng bay./.
                       (BIEN MAN)
Một chút mùa thu với heo may
Gió se, mưa bụi, ướt vai gầy
Dưới chân lá rụng vàng hiên vắng
Cành liễu ven hồ thấp thoáng bay...
                      (Trung)

Một chút thu cho ta vấn vương
Nỗi niềm xưa ấy vẫn lưu hương
Thu ơi hãy đến cùng ta với
Và gởi thu vàng cho viễn phương
                     ( Giáo làng)
Một chút tình thu với thu say
Chiều thu mây tím phủ vai gầy 
Gió thu lành lạnh buồn hiu hắt
Lá vàng từng cánh từng cánh bay 
                       (Hằng Nga )

Một chút nắng vàng thu sắp sang
Một chút hanh hao hoa cúc tàn
Một chút heo mây thu tiễn biệt
Một chút lửa hồng trời chớm đông
                   ( Hồng Bạch)

Góp nhặt mùa Thu gởi lại đây
Cho em ngày tháng bóng hao gầy
Bao đêm thao thức mắt mòn mỏi
Gởi gió mây ngàn theo Thu bay 
                   ( Giọt nắng chiều)

Thu sang một chút mưa rơi
Nhuộm màu sắc thái vấn vương lệ sầu
Thương ai một phút đầu đời
Để rồi thương nhớ , nhớ thương nhuộm sầu !
                      ( Minh)
Dáng thu sầu đọng bờ môi lạnh
Trống trải rừng xưa lá võ vàng
Lá vàng đâu quên lời chia biệt
Bỡ ngỡ chiều im bóng lỡ làng
                     ( Honui)

Lá vàng rụng để cây xanh
Luật đời sinh hóa cũng đành vậy thôi
Sầu thu héo cả nắng trời
Đời người có được nụ cười nhiều đâu .

                                        (Thảo Dân)

Về thôi Em...
bốn phía đã thu vàng
mây đã trắng đến từ ngàn năm cũ
Gió đã xanh thổi lên từ Hoa Cỏ 
nở bời bời những khát vọng muôn sau...
                  ( Khánh Linh)

Thu buồn héo hắt heo may
Quên rồi chẳng thiết đắm say mơ màng
Gió bay chi nữa dịu dàng
Hương xưa nào nữa ôi càng buồn thay...
...
Ngại rồi chẳng ngóng chiều nay
Chẳng mơ gì nữa nắm tay ai nào
Tiếng thu kệ nhé ngọt ngào
Sóng thu kệ nhé dạt dào làm chi...
...
Trăng buồn vơ vẩn ta đi
Kệ cho đời ấy mấy khi nở cười
Kệ cho mơ ước xa vời
Ta đi vơ vẩn một đời thu ơi..
                    ( Tuấn) 
Gửi em một chút tiết trời thu
Một chút heo may gió giữa mùa
Còn nắng giờ này nhàn nhạt lắm
Lá vàng lặng lẽ sắp lìa cây
...
Gửi tới em luôn một chút tình
Của mùa thu đó gió hanh hao
Của màu xanh thẳm như màu lá
Gửi tặng em luôn chiếc lá vàng
                   ( Thiên Khúc)

Thu về có chút mưa rơi
Làm ta chợt nhớ những thời thu xưa
Bây giờ trời lất phất mưa
Thu rơi nhè nhẹ làm ta nhớ người
Thu ơi bước nhẹ nhàng thôi
Có người vẫn nhớ một thời đâu quên...
                    ( Cỏ Dại)
"Dưới trời mây trắng, hoa cỏ may
Thiên nhiên khéo tạo dáng ai gầy
Phất phơ trước gió, lòng phơi phới
Nghĩ đến tình ai, lại thở dài"
                     ( Nhà gom Lá Bàng 2)

Mây lang thang,
Gió lặng mất rồi.?
Mưa xa dần - giọt lòng rơi mãi,
Gió cõng thu đi - mưa còn nán lại.
Lá cuối mùa,
Đơn độc đậu cành khô.!

                                   ( Giomienque)
Mặt nước hồ thu xanh rất xanh
anh mơ mình mãi đẹp duyên lành
nhưng em không giống ngày xưa nữa
em hỡi sao tình ta mỏng manh
                     ( Nguyễn Hoàng Thái Sơn)

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

RỒI CÓ THỂ







Rồi có thể một chiều xa nhạt nắng
Những lặng thầm chợt níu bước phiêu du
Thầm thì gọi ..về đây, miền xa vắng
Bến bờ xưa lãng đãng giữa xa mù..

Rồi có thể tuổi hồng xưa thức dậy
Gót chân trần trên bờ bãi hoang sơ
Cánh diều nhỏ chao nghiêng vùng trời ấy
Kéo theo về thao thức những hoài mơ..

Rồi có thể cơn gió chiều hoang hoải
Vương nhạt nhòa một làn tóc ai bay
Thơm dìu dịu một vườn xưa hoa trái
Hương đầu mùa thao thiết gió heo may...

Rồi có thể giữa đường dài phiêu bạt
Chợt ngậm ngùi.. mái tóc đã màu sương
Áo trắng ngày xưa nhuộm phong trần xơ xác
Sao vẫn còn đăm đắm một lời thương...

Rồi có thể một chiều xanh..xóm nhỏ
Bước chân xưa trên lối cũ ngập ngừng
Hoa vườn cũ vẫn thầm thì trong gió
Tím một màu chờ đợi giữa rưng rưng..








Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2013

THU XƯA

   





    

              THU XƯA



       Những mùa thu của ngày xưa
     Trong veo giọt nắng giọt mưa hiên nhà
Xinh xinh bím tóc đuôi gà
        Bên nhau bước vội chiều xa tan trường

   Thế rồi trải mấy gió sương
      Hẹn thề xưa..mỗi bước đường một xa
   Người đi biền biệt sơn hà
   Người về gom lại nhạt nhòa mùa xưa

Đò đời chỉ một lần đưa

       Làm sao chở hết nắng mưa thưở nào
   Để mình ta với hanh hao
       Để mình thu với nghẹn ngào heo may

   Một thời thơ dại mê say

Ta xin gửi lại vơi đầy nhớ thương!









NGUYỄN ĐỊNHNGUYỄN ĐỊNH
Tóc em thu ấy... ngang vai
Chờ ba thu nữa tóc dài thướt tha...
Đến khi tóc đã dài ra
Bàn tay ai vuốt... xót xa anh nhìn !
Vì anh ngây dại nên tin
 Heo may se thắt đứng nhìn lá rơi
Có ai ngờ được tình, đời
Tím hoa Thạch Thảo thu rơi mấy mùa




VƯƠNG TRUNG
NGÀY ĐÓ XA RỒI
Xa rồi kỷ niệm ngày xưa 
Buồn vui, sướng khổ nắng mưa ở nhà
Ngày em còn tóc đuôi gà
Anh đưa em vượt đường xa tới trường .
Bao ngày gội nắng, tắm sương
Bây giờ anh đã lên đường vắng xa
Ra đi gìn giữ sơn hà
Còn đâu ký ức nhạt nhòa mùa xưa .
 Em giờ kẻ đón, người đưa
Đâu còn biết nữa nắng mưa thuở nào?
Thu về nỗi nhớ hanh hao
Lòng anh trống vắng nghẹn ngào heo may .
Em ơi - Xa vắng chiều nay
Nhớ em khắc khoải... lòng đầy xót xa!... .


Nam Phong

Ước gì gom hết thu xưa
Trả em, đổi lấy trang thơ chung tình
Đuôi gà tóc bím xinh xinh
Mắt huyền làm kẻ đa tình đứng tim ...

Thế rồi nhận được mấy tin
Hẹn thề thủa ấy... trở nên xa vời
Em đi dệt mộng cùng người
Anh về với rượu cho đời bồng bênh ...

Dòng đời chiếc lá nổi nênh
Lo sao vượt nổi thác ghềnh hiểm nguy
Trải bao thu đến, thu đi
Trăm năm rồi lại trở về ... trăm năm ...

Thôi thì còn chút ước thầm
Ước gì ta được trăm năm với nàng!

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

SEN HỒNG

SEN HỒNG

Tặng Hoài

Em có nhớ chiều Hồ Tây năm xưa
Những cô bé học bài bên bờ cỏ
Hương sen đẫm mái tóc mềm trong gió
Nắng tươi hồng trên má em xinh

Em có nhớ giọt nước tròn rung rinh
Đọng trên lá sen thơm bàn tay nhỏ bé
Nụ sen thắm ven hồ lay rất nhẹ
Ngỡ thật gần..mà chẳng hái được đâu..

Tuổi học trò theo năm tháng qua mau
Ta trở lại Hồ Tây thưở ấy
Trở lại với đầm sen chiều tháng bảy
Tìm lại cho mình chút nắng của mùa xưa

Hồ Tây chiều nay dịu nhẹ những làn mưa
Đầm sen thưở nào vẫn ngọt lành ngọn gió
Nhưng đã về đâu.. những nụ sen bé nhỏ
Về đâu rồi cô bé tuổi tròn trăng..

Em nghĩ gì mà ánh mắt bâng khuâng
Mùa sen đã qua rồi..
Mình qua thời thơ bé
Sao chiều nay má em hồng đến thế
Khi nhắc một người hái giúp nụ sen xưa...









Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

BẾN BÌNH YÊN - Họa thơ Ngô Đức Tâm

Mời các bạn cùng họa thơ Ngô Đức Tâm


BẾN BÌNH YÊN
 
                                                                                                                         
sông
TA TRỞ VỀ BÊN BẾN BÌNH YÊN
Ở NƠI ĐÓ CÓ CON ĐÒ NHỎ
VÀ NƠI ẤY CÓ NGƯỜI YÊU Ở ĐÓ
ĐÔI MẮT ĐĂM ĐĂM ĐỢI TA VỀ
                    Ngô Đức Tâm


Ta về đây tìm lại bến bờ xưa
Tìm dòng sông dịu dàng tắm mát thời thơ ấu
Tìm hạt phù sa xưa lặng thầm chiều gió trở
Nhuộm thắm sắc vàng hoa cải ven sông..

Ta về đây tìm chiều tím mênh mông
Ngọn gió đồng quê thơm một mùa gặt hái
Tìm con đường xưa nở đầy hoa cúc dại
Thưở đến trường in gót nhỏ bên nhau..

Ta về đây..mà  em nơi đâu
Để thương mãi một thời xưa tóc bím
Để da diết chiều nay..hoàng hôn tím
Vương mắt ai buồn..nhung nhớ những chiều xưa..
                      Ngọc

















THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ




Anh ra đi...dòng sông không trở lại
Bến bờ đâu, vì nước đã cạn khô
Anh ra đi...nhớ một người con gái
Để hồn anh..đày đọa chốn hoang mồ
                     HƯƠNG PHỐ

Thuyền tôi từ độ ra khơi
Biển xanh sông rộng chơi vơi giữa dòng
Em tôi má vẫn còn hồng
Đời tôi vẫn cứ bềnh bồng biển khơi
                    PHONG VÂN
Ta về bên bến sông xưa
Lặng thầm gom nhặt nắng mưa thưở nào
Dòng xưa sóng vỗ lao xao
Lung linh bóng nước chiều nào ..mắt em..
                   NGUYỄN THANH
Ta về thăm lại quê xưa
Gió lùa áo mỏng trăng vừa ngủ say
Gặp em ta đón xuân này
Để trong hương lửa ắp đầy tình quê
                  ĐÒ CHIỀU
Ta về đây tìm lại con thuyền
Đã đưa ta qua dòng sông nhỏ
Ở nơi ấy có nhà em ta đó
Em xa rồi..năm tháng có bình yên?
                  HƯƠNG NAM SG

Một ngày ra khỏi bến bình yên
Ta thấy lòng ta rất dịu hiền
Một đêm về với dòng sông nhỏ
Ta đã chôn tình giấc ngủ yên
                HƯƠNG PHỐ

Dòng sông ấy vẫn lững lờ nước chảy
Mãi thanh bình yên ả một miền quê
Đò xuôi ngược bến sông xưa vẫn vậy
Mà em đâu chẳng thấy lúc anh về!
             NGUYỄN ĐỊNH

Ta trở về đây bến sông xưa
Đò kia vẫn đó, mái chèo đưa
Hỏi người em gái ngày năm đó
Đã bước xe hoa mấy mùa mưa?
             XA VẮNG

Bến bình yên đã đậu
con đò nhỏ vẫn chờ
năm tháng dài xa cách
chiều cuối thu vàng mơ...
        NAM CHUNG-PT

Một chiều thăm lại bến xưa
Bâng khuâng lỡ chuyến đò vừa sang sông
Hỏi em, em đã theo chồng
Mình tôi chiều tím mênh mông nhạt nhòa...
          LAN NGỌC

Sông lững lờ trôi bến sông buồn
Lặng lẽ soi mình mỗi hoàng hôn
Người về đâu hỡi chiều xa nhớ
Hoa lá rơi đầy lệ sầu tuôn
             HẰNG NGA

hôm nay chân bước trở về
bến xưa đò cũ em giờ nơi nao
            HOABBINH

Chiều nay nắng hóa ngập ngừng
Hoang hôn tím cả một vùng ước mơ
Giật mình ta đứng ngẩn ngơ
chắc gì biết có người ...tơ vương lòng ...
             BÌNH YÊN

Tôi ngồi mơ một nẻo bình yên
Bế niềm vui đi từng bước nhỏ
Hoa, cỏ, nắng reo cười nơi đó
Miền yêu thương đón đợi tôi về
            MƠ BÌNH YÊN

Trở về bên bến bình yên
Con thuyền thủa ấy giờ neo bến nào
Bến xưa thì vẫn đợi thuyền
Thyền ơi còn nhớ mối tình ngày xưa
           CHÂU GIANG

Ta về đây tìm Em Người Con Gái
Tóc xõa ngang Lưng một mái Thề
Giá như có được lời ân ái
Hẹn trọn câu thề kiếp Phu Thê....
          PHONG SƯƠNG

Bao năm xa vắng bến quêHôm nay mới được trở về người ơi
Người xưa cảh cũ đâu rồi?
Ngậm ngùi chỉ có bóng tôi theo mình!..
         TRƯƠNG QUANG THỨ


Ta trở về đây thăm lại những triền đê
Thăm ký ức xưa .. đám cỏ may bấu víu
Tia nắng phủ vàng trên cánh đồng hiền dịu
Thoang thoảng hương sen..gọi cơn gió giao mùa

Ta trở về đây tìm lại chút tôi xưa
Mây gió tranh nhau nâng cánh diều cao vút
Văng vẳng đâu đây ..tiếng cười ai lảnh lót
Thấp thoáng bên sông .. con đò nhỏ..neo mình...
              NGUYỄN HOÀNG

Ta về đây giữa bóng nắng hè trưa
Màu phượng vĩ như vừa phai sắc úa
Trời quê hương đẹp màu mây dãi lụa
Cánh đồng chiều thơm mùi lúa vàng tươi
          TIẾN LÊ

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

PHƯỢNG HỒNG PHƯỢNG TÍM

phượng tím

Tình cờ hoa phượng tím
Gợi vu vơ nỗi buồn
Thương một thời tóc bím
Nhớ mùa hè quê hương

Thưở ấy những mùa thi
Rực trời hoa phượng nở
Hoa học trò thắm đỏ
Ai cài lên mái đầu

Thưở ấy mình bên nhau
Bàn tay vương mực tím
Góc vườn hương ổi chín
Thơm ngọt lành nắng trưa

Mùa hoa phượng ngày xưa
Biết là ai còn nhớ?
Chuyện xưa giờ dang dở
Chúng mình giờ đôi nơi..

Thương lắm tuổi thơ ơi
Phượng giờ không đỏ nữa
Giữa mùa hè cháy lửa
Tím một màu chờ mong..

Ta giấu sắc phượng hồng
Những ngày xưa mực tím
Vào chiều nay bịn rịn
Thương một màu chia ly..





phuong hồng

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

PHƯỢNG TÍM






Cánh tím mong manh trong lá xanh
Gợi mong manh một khoảng trời phiêu lãng
Em đằm thắm trong chiều hè rực nắng
Nét dịu dàng nhẹ níu bước phiêu du

Chiều miền Trung sâu thẳm trầm tư
Tháng năm nhuộm trong gió Lào cát trắng
Em mỏng mảnh tím hồng  trong chiều nắng
Phủ kín mong chờ trên mỗi bước ta đi...





















Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

NGÀY NÀO ĐÓ...





Ngày nào đó về lại con ngõ nhỏ
Hãy hái dùm em chùm hoa đỏ năm nào
Xa xôi quá..biết bao mùa mưa nắng
Sắc đỏ vẫn đằm trong kí ức xôn xao..

Ngày nào đó về thăm vườn cũ
Hãy gói dùm em chút hương ổi đầu cành
Tìm hạt nắng nhẹ lay chùm lá rủ
Nhuộm góc vườn tim tím nụ hoa chanh.

Ngày nào đó về sân trường vàng nắng
Nhặt dùm em hoa thắm phượng đầu hè
Chút bụi phấn bay trên tóc thầy bạc trắng
Trang vở học trò ..nao nức những mùa ve..

Ngày nào đó về thăm dòng sông nhỏ
Thương dùm em màu hoa cải nhạt nhòa
Tìm vết lấm trên dãi dầu bờ bãi
Gửi chút lặng thầm trong vị ngọt phù sa..

Ngày nào đó về thăm làng quê cũ
Hãy nhắn dùm em anh nhé, một lời thôi
Vẫn còn mãi cả một trời thương nhớ
Dẫu bây giờ tất cả đã xa xôi...

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

LỘC VỪNG HỒ GƯƠM

LỘC VỪNG HỒ GƯƠM

                                                                       
locvung8
Hà Nội tháng tư dịu dàng hạt nắng
Lộc vừng hoa tha thiết khúc giao mùa
Em mỏng mảnh nụ hồng trên cành thắm
Gọi nồng nàn cháy đỏ giấc mơ xưa..

Hồ Gươm chiều nghiêng bóng liễu đong đưa
Tháp cổ trầm ngâm lắng hồn thiêng sông núi
Em mỏng mảnh trong bóng chiều vời vợi
Tô nét tươi hồng lên dấu tích ngàn năm..




hoa_loc_vung_2
 








Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

DỊU DÀNG HOA SƯA TRẮNG

Hoa sưa nở dịu dàng bên lối phố
Trắng miên man màu áo học trò
Nhặt hoa rụng nghe lòng rưng rưng nhớ
Một thưở tóc mềm vương cánh trắng hoa bay..                                                      
thang-ba-ta-di-tim-mua-hoa-sua-ha-noi
Hà Nội mùa xưa dìu dịu heo may
Gió e ấp lay áo dài thiếu nữ
Hoa sưa thoảng ngọt ngào khung cửa sổ
Ướp thơm hương lời hẹn tuổi học trò..

Hà Nội mùa xưa da diết những vần thơ
Theo bước người đi suốt chiều dài biên giới
Nỗi nhớ niềm thương những tháng ngày chờ đợi
Thơm dịu dàng một sắc trắng hoa sưa..

Hà Nội tháng ba vẫn ngọt dịu hương đưa
Lối nhỏ em về dịu dàng hoa sưa trắng
Mùa vẫn chờ ..sao anh hoài xa vắng
Để mãi thương thầm một cánh trắng hoa bay..



120321dsbssua01_5d2f2