Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

BẾN BÌNH YÊN - Họa thơ Ngô Đức Tâm

Mời các bạn cùng họa thơ Ngô Đức Tâm


BẾN BÌNH YÊN
 
                                                                                                                         
sông
TA TRỞ VỀ BÊN BẾN BÌNH YÊN
Ở NƠI ĐÓ CÓ CON ĐÒ NHỎ
VÀ NƠI ẤY CÓ NGƯỜI YÊU Ở ĐÓ
ĐÔI MẮT ĐĂM ĐĂM ĐỢI TA VỀ
                    Ngô Đức Tâm


Ta về đây tìm lại bến bờ xưa
Tìm dòng sông dịu dàng tắm mát thời thơ ấu
Tìm hạt phù sa xưa lặng thầm chiều gió trở
Nhuộm thắm sắc vàng hoa cải ven sông..

Ta về đây tìm chiều tím mênh mông
Ngọn gió đồng quê thơm một mùa gặt hái
Tìm con đường xưa nở đầy hoa cúc dại
Thưở đến trường in gót nhỏ bên nhau..

Ta về đây..mà  em nơi đâu
Để thương mãi một thời xưa tóc bím
Để da diết chiều nay..hoàng hôn tím
Vương mắt ai buồn..nhung nhớ những chiều xưa..
                      Ngọc

















THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ




Anh ra đi...dòng sông không trở lại
Bến bờ đâu, vì nước đã cạn khô
Anh ra đi...nhớ một người con gái
Để hồn anh..đày đọa chốn hoang mồ
                     HƯƠNG PHỐ

Thuyền tôi từ độ ra khơi
Biển xanh sông rộng chơi vơi giữa dòng
Em tôi má vẫn còn hồng
Đời tôi vẫn cứ bềnh bồng biển khơi
                    PHONG VÂN
Ta về bên bến sông xưa
Lặng thầm gom nhặt nắng mưa thưở nào
Dòng xưa sóng vỗ lao xao
Lung linh bóng nước chiều nào ..mắt em..
                   NGUYỄN THANH
Ta về thăm lại quê xưa
Gió lùa áo mỏng trăng vừa ngủ say
Gặp em ta đón xuân này
Để trong hương lửa ắp đầy tình quê
                  ĐÒ CHIỀU
Ta về đây tìm lại con thuyền
Đã đưa ta qua dòng sông nhỏ
Ở nơi ấy có nhà em ta đó
Em xa rồi..năm tháng có bình yên?
                  HƯƠNG NAM SG

Một ngày ra khỏi bến bình yên
Ta thấy lòng ta rất dịu hiền
Một đêm về với dòng sông nhỏ
Ta đã chôn tình giấc ngủ yên
                HƯƠNG PHỐ

Dòng sông ấy vẫn lững lờ nước chảy
Mãi thanh bình yên ả một miền quê
Đò xuôi ngược bến sông xưa vẫn vậy
Mà em đâu chẳng thấy lúc anh về!
             NGUYỄN ĐỊNH

Ta trở về đây bến sông xưa
Đò kia vẫn đó, mái chèo đưa
Hỏi người em gái ngày năm đó
Đã bước xe hoa mấy mùa mưa?
             XA VẮNG

Bến bình yên đã đậu
con đò nhỏ vẫn chờ
năm tháng dài xa cách
chiều cuối thu vàng mơ...
        NAM CHUNG-PT

Một chiều thăm lại bến xưa
Bâng khuâng lỡ chuyến đò vừa sang sông
Hỏi em, em đã theo chồng
Mình tôi chiều tím mênh mông nhạt nhòa...
          LAN NGỌC

Sông lững lờ trôi bến sông buồn
Lặng lẽ soi mình mỗi hoàng hôn
Người về đâu hỡi chiều xa nhớ
Hoa lá rơi đầy lệ sầu tuôn
             HẰNG NGA

hôm nay chân bước trở về
bến xưa đò cũ em giờ nơi nao
            HOABBINH

Chiều nay nắng hóa ngập ngừng
Hoang hôn tím cả một vùng ước mơ
Giật mình ta đứng ngẩn ngơ
chắc gì biết có người ...tơ vương lòng ...
             BÌNH YÊN

Tôi ngồi mơ một nẻo bình yên
Bế niềm vui đi từng bước nhỏ
Hoa, cỏ, nắng reo cười nơi đó
Miền yêu thương đón đợi tôi về
            MƠ BÌNH YÊN

Trở về bên bến bình yên
Con thuyền thủa ấy giờ neo bến nào
Bến xưa thì vẫn đợi thuyền
Thyền ơi còn nhớ mối tình ngày xưa
           CHÂU GIANG

Ta về đây tìm Em Người Con Gái
Tóc xõa ngang Lưng một mái Thề
Giá như có được lời ân ái
Hẹn trọn câu thề kiếp Phu Thê....
          PHONG SƯƠNG

Bao năm xa vắng bến quêHôm nay mới được trở về người ơi
Người xưa cảh cũ đâu rồi?
Ngậm ngùi chỉ có bóng tôi theo mình!..
         TRƯƠNG QUANG THỨ


Ta trở về đây thăm lại những triền đê
Thăm ký ức xưa .. đám cỏ may bấu víu
Tia nắng phủ vàng trên cánh đồng hiền dịu
Thoang thoảng hương sen..gọi cơn gió giao mùa

Ta trở về đây tìm lại chút tôi xưa
Mây gió tranh nhau nâng cánh diều cao vút
Văng vẳng đâu đây ..tiếng cười ai lảnh lót
Thấp thoáng bên sông .. con đò nhỏ..neo mình...
              NGUYỄN HOÀNG

Ta về đây giữa bóng nắng hè trưa
Màu phượng vĩ như vừa phai sắc úa
Trời quê hương đẹp màu mây dãi lụa
Cánh đồng chiều thơm mùi lúa vàng tươi
          TIẾN LÊ