Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Gửi anh mùa thu







GỬI ANH MÙA THU

Em gửi về anh một chút mùa thu
Vàng lấp lánh trong chiều nay đẹp nắng
Để anh nhớ..mùa thu nào xa lắm
Nắng thu vàng trên mái tóc ai xanh

Em gửi về anh một chút gió mong manh
Gió e ấp vờn bay tà áo trắng
Để anh nhớ..chiều xưa bến vắng
Vành nón nghiêng che áo trắng học trò

Em gửi về anh mầu hoa cúc tuổi thơ
Nở vàng thắm bên vườn xưa lặng lẽ
Để anh nhớ thu ngọt ngào đến thế
Nhớ cúc xưa vàng trong gió heo may..

Em gửi vào da diết nhớ chiều nay
Chút thầm lặng của mùa thu Hà Nội
Gửi hoa sữa nồng nàn vào chiều xưa vời vợi
Ở nơi nào..anh có nhớ..mùa xưa..?

           
                    THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ

Sáng thức dậy chợt có chút mùa thu
Thêm một chút sương mù ngào ngạt nắng
Làm bầu trời hôm nay xuống thấp lắm
Nhưng rừng phong màu lá vẫn còn xanh
**
Sáng thức dậy có chút gió mong manh
Trôi rất nhẹ ngoài mành chùm mây trắng
Cây xoan gìa bày chim nay đi vắng
Không chuyền giây múa hát với bày trò
**
Sáng thức dậy nhận được cả vần thơ
Ai gieo vần mà thu sầu lặng lẽ
Hình như thu thì lúc nào cũng thế
Có cúc vàng em nhể với heo may
**
Sáng thức dậy bâng khuâng cả ngày nay
Có phải chăng hương mùa này Hà Nội
Hoa sữa về cùng cốm Vòng vời vợi
Anh vẫn chờ vẫn đợi dấu thu xưa
                                                         KÝ GÀN


CHỚM THU

Anh nghe chừng hương thu về chầm chậm
Những giọt chiều rơi xuống những vùng đêm
Em có nghe sương đọng ở bên thềm
Những giọt nhớ đi tìm mùa ảo ảnh

Chớm mùa thu đã nghe lòng mình lạnh
Bao thu rồi thơ ấu vụt trời xa
Biết bao giờ gặp lại thuở ngày xưa
Chung mái ấm thanh bình ngày hạnh phúc

Anh nghe chừng hương thu về rạo rực
Mùa học trò vui sách vỡ thầy cô
Vui bè bạn những con đường qua phố
Giờ chỉ còn sót lại lá thu buông

Chớm mùa thu đã nghe lòng muôn hướng
Lá rụng vàng lên ký ức sầu rơi
Nhớ về em vùng kỷ niệm xa vời
Đêm đã nhạt sương mờ giăng giăng lối
                                SONG NGỮ
                                                      

Tôi đang đón một mùa Thu mới
Vẫn rực vàng như những buổi Thu xưa
Quà tặng của em đến lúc đầu mùa
Nào nỗi nhớ,nào mùi hương hoa Sữa 

Anh chẳng quên đâu nụ cười em rạng rỡ
Đã theo anh trên suốt nẻo đường
Anh chẳng quên đâu mái tóc thơm hương
Tà áo trắng phất phơ trước gió 

Đâu cứ phải đến mùa Thu mới nhớ
Nhớ cả bốn mùa Xuân,Hạ,Thu,Đông.
                          
                                        TÔM

NHỚ EM MÙA THU

Anh nhớ em - cứ mỗi độ vào thu
Gió hanh hao như chiều nay... đẹp nắng
Mùa thu nào giờ đã xa xôi lắm
Lá rắc vàng trên những tán cây xanh .

Anh nhớ em - dù nỗi nhớ mong manh
Như trời xanh lang thang chùm mây trắng...
Kỷ niệm ngày xưa một thời xa vắng
Cùng tuổi hồn nhiên... trang giấy học trò.... .

Anh nhớ em - khắc khoải những vần thơ
Trong thẳm sâu, trong âm thầm lặng lẽ
Bao năm rồi vẫn vẹn nguyên như thế
Như cúc vàng trong chiều gió heo may... .

Anh nhớ em - da diết quá chiều nay
Nhớ hàng cây, nhớ mùa thu Hà nội...
Hoa sữa nồng nàn... những chiều thu vời vợi
Có khi nào... em nhớ đến... thu xưa? ...
         
                                      VƯƠNG TRUNG                                      



Ở nơi này anh cũng có mùa thu 
nhận của em là thêm thu lần nửa
ra HÀ NỘI vào hè , chưa thấy HOA SỮA
để biết thêm một mùi vị nồng nàn...
***
THU của em hình như vẫn xanh
thu của anh là cả màu vàng úa
thu của em là một miền xa nhớ
mùa thu về ... phải quét lá ..em ơi!
***
Mấy hôm nay mưa trắng xóa mù trời
đất ĐÀLẠT thưa dần dân du lịch
ngâu chậm trễ để 2 người NGƯU CHỨC
ở bên nhau thêm giây phút trùng phùng...
***
Anh đang cần thêm chút gió manh mong
giúp một tay sáng ngày anh quét lá
để cảm nhận mùa thu qua yên ả
ở nơi này anh đã có một MÙA THU...
                                         
                                   HUỲNH MAI

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

HẸN..LỠ





Em không đến chắc là anh sẽ nhớ
Lá thu xạc xào ngỡ bước chân ai
Gần nhau lắm., chỉ cách vài con phố
Mà chẳng hiểu sao vẫn cứ xa hoài..

Em không đến chắc là anh buồn lắm
Cứ hẹn rồi lại lỡ..để chờ trông
Chiều thứ bảy vẫn tươi vàng hoa nắng
Mà heo may se sắt trong lòng..

Em không đến chắc là anh sẽ trách
Người đâu mà sao quá vô tâm!
Hẹn rồi lỡ..cứ tạo dần khoảng cách
Để lòng ai day dứt âm thầm..

Em hiểu lắm..nhưng mà em vẫn lỡ
Anh có chờ..thêm lần nữa được không?
Đời sẽ đẹp hơn khi vẫn còn biết nhớ
Khi vẫn còn lỡ hẹn để chờ trông

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Sầu thu


         SẦU THU


Một chút mùa thu với heo may
Chiều nay phủ tím dáng hao gầy
Chiều nay về rụng vàng hiên vắng
Gọi lá mùa xưa xao xác bay ..
.
Một chút mùa thu với nắng hanh
Nhuộm sầu lên sắc lá xa cành
Nhuộm chiều man mác màu thương nhớ
Nhuộm sắc u hoài lên mắt xanh!

Một chút trời thu xanh rất  xanh
Rải xuống hồn ta chút mộng lành
Rải nỗi niềm xưa vương miền nhớ
Thương một chiều xưa ..thu mong manh..


THƠ HỌA CỦA BẠN BÈ

Em hỡi mùa thu đã qúa giang
Mùa thu đã trải hết lá vàng
Lưu luyến người đi mùa thu cũ
Có trở về không đông sắp sang

                     (Nguyễn-Trần)

Cho tôi với một lời thu
rằng xưa ai lá mù u ủ chiều
khói mơ mòng quẫn quanh nhiều
chỗ con nghé ọ giẫm phiêu bạt đời 
                    ( Bình Địa Mộc)


Thu sầu héo hắt mãi trong tôi
Tình xưa nghĩa cũ vẫn cao vời
Xin người hãy nhớ lời đoan hứa
Để mãi đong đầy chẳng hề vơi
                     (Hoài Thanh)
Heo may se sắt gió thu đưa 
Ảm đạm chiều nay lướt thướt mưa 
Nắng quái buông chiều đâu?-sầu thảm 
Tê tái trong lòng nhớ thu xưa 
.
Vàng lá rơi rơi xao xác bay 
Mây xám giăng giăng trời thu gầy 
Vườn chiều đẫm lệ đâu còn mộng 
Lắt lay trời ú sang thu này
                     (Ngày mai trời lại sáng)

Buổi sáng mùa Thu gió heo may
Đi gữa không gian lá vàng đầy
Buồn rơi những giọt sương mai ướt
Lạnh cả tơ trùng dĩ vãng bay./.
                       (BIEN MAN)
Một chút mùa thu với heo may
Gió se, mưa bụi, ướt vai gầy
Dưới chân lá rụng vàng hiên vắng
Cành liễu ven hồ thấp thoáng bay...
                      (Trung)

Một chút thu cho ta vấn vương
Nỗi niềm xưa ấy vẫn lưu hương
Thu ơi hãy đến cùng ta với
Và gởi thu vàng cho viễn phương
                     ( Giáo làng)
Một chút tình thu với thu say
Chiều thu mây tím phủ vai gầy 
Gió thu lành lạnh buồn hiu hắt
Lá vàng từng cánh từng cánh bay 
                       (Hằng Nga )

Một chút nắng vàng thu sắp sang
Một chút hanh hao hoa cúc tàn
Một chút heo mây thu tiễn biệt
Một chút lửa hồng trời chớm đông
                   ( Hồng Bạch)

Góp nhặt mùa Thu gởi lại đây
Cho em ngày tháng bóng hao gầy
Bao đêm thao thức mắt mòn mỏi
Gởi gió mây ngàn theo Thu bay 
                   ( Giọt nắng chiều)

Thu sang một chút mưa rơi
Nhuộm màu sắc thái vấn vương lệ sầu
Thương ai một phút đầu đời
Để rồi thương nhớ , nhớ thương nhuộm sầu !
                      ( Minh)
Dáng thu sầu đọng bờ môi lạnh
Trống trải rừng xưa lá võ vàng
Lá vàng đâu quên lời chia biệt
Bỡ ngỡ chiều im bóng lỡ làng
                     ( Honui)

Lá vàng rụng để cây xanh
Luật đời sinh hóa cũng đành vậy thôi
Sầu thu héo cả nắng trời
Đời người có được nụ cười nhiều đâu .

                                        (Thảo Dân)

Về thôi Em...
bốn phía đã thu vàng
mây đã trắng đến từ ngàn năm cũ
Gió đã xanh thổi lên từ Hoa Cỏ 
nở bời bời những khát vọng muôn sau...
                  ( Khánh Linh)

Thu buồn héo hắt heo may
Quên rồi chẳng thiết đắm say mơ màng
Gió bay chi nữa dịu dàng
Hương xưa nào nữa ôi càng buồn thay...
...
Ngại rồi chẳng ngóng chiều nay
Chẳng mơ gì nữa nắm tay ai nào
Tiếng thu kệ nhé ngọt ngào
Sóng thu kệ nhé dạt dào làm chi...
...
Trăng buồn vơ vẩn ta đi
Kệ cho đời ấy mấy khi nở cười
Kệ cho mơ ước xa vời
Ta đi vơ vẩn một đời thu ơi..
                    ( Tuấn) 
Gửi em một chút tiết trời thu
Một chút heo may gió giữa mùa
Còn nắng giờ này nhàn nhạt lắm
Lá vàng lặng lẽ sắp lìa cây
...
Gửi tới em luôn một chút tình
Của mùa thu đó gió hanh hao
Của màu xanh thẳm như màu lá
Gửi tặng em luôn chiếc lá vàng
                   ( Thiên Khúc)

Thu về có chút mưa rơi
Làm ta chợt nhớ những thời thu xưa
Bây giờ trời lất phất mưa
Thu rơi nhè nhẹ làm ta nhớ người
Thu ơi bước nhẹ nhàng thôi
Có người vẫn nhớ một thời đâu quên...
                    ( Cỏ Dại)
"Dưới trời mây trắng, hoa cỏ may
Thiên nhiên khéo tạo dáng ai gầy
Phất phơ trước gió, lòng phơi phới
Nghĩ đến tình ai, lại thở dài"
                     ( Nhà gom Lá Bàng 2)

Mây lang thang,
Gió lặng mất rồi.?
Mưa xa dần - giọt lòng rơi mãi,
Gió cõng thu đi - mưa còn nán lại.
Lá cuối mùa,
Đơn độc đậu cành khô.!

                                   ( Giomienque)
Mặt nước hồ thu xanh rất xanh
anh mơ mình mãi đẹp duyên lành
nhưng em không giống ngày xưa nữa
em hỡi sao tình ta mỏng manh
                     ( Nguyễn Hoàng Thái Sơn)

Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013

RỒI CÓ THỂ







Rồi có thể một chiều xa nhạt nắng
Những lặng thầm chợt níu bước phiêu du
Thầm thì gọi ..về đây, miền xa vắng
Bến bờ xưa lãng đãng giữa xa mù..

Rồi có thể tuổi hồng xưa thức dậy
Gót chân trần trên bờ bãi hoang sơ
Cánh diều nhỏ chao nghiêng vùng trời ấy
Kéo theo về thao thức những hoài mơ..

Rồi có thể cơn gió chiều hoang hoải
Vương nhạt nhòa một làn tóc ai bay
Thơm dìu dịu một vườn xưa hoa trái
Hương đầu mùa thao thiết gió heo may...

Rồi có thể giữa đường dài phiêu bạt
Chợt ngậm ngùi.. mái tóc đã màu sương
Áo trắng ngày xưa nhuộm phong trần xơ xác
Sao vẫn còn đăm đắm một lời thương...

Rồi có thể một chiều xanh..xóm nhỏ
Bước chân xưa trên lối cũ ngập ngừng
Hoa vườn cũ vẫn thầm thì trong gió
Tím một màu chờ đợi giữa rưng rưng..