Sợi buồn giăng mắc chiều nay
Bâng quơ nỗi nhớ ngập lòng tình quê
Tha phương mơ một nẽo về
Dấu xưa ngại đã phôi phai mất rồi!
Tha phương mơ một nẽo về
Dấu xưa ngại đã phôi phai mất rồi!
Song Ngữ
Tình quê cách biệt phương trời vẫn thương
Dù xa muôn vạn nẻo đường
Dấu xưa còn mãi vấn vương nỗi niềm...
Ngọc Chu

Đọc lại bài thơ, nhớ một thời Yahoo blog quá nàng ạ!
Trả lờiXóaNhớ, và buồn, thật buồn nhỉ!
XóaMà Ngọc ơi, sao mình không vào được blog anh NTT nhỉ! Thấy anh ấy vẫn lên bài, mà không thể comment được!
Trả lờiXóaMình cũng không vào được mà Lan! Có lẽ đó là chủ ý của anh ấy! Không sao, vẫn thấy anh ấy lên bài, là biết người vẫn khỏe, bút lực vẫn dồi dào, và như vậy là mừng rồi nàng ạ!
XóaDù xa muôn vạn nẻo đường
Trả lờiXóaDấu xưa còn mãi vấn vương nỗi niềm...
Thơ em vẫn luôn buồn dịu dàng như thế! Bao năm rồi không thay đổi!
Dạ anh! Có những điều khó mà thay đổi được anh nhỉ!
XóaThơ vẫn buồn, như dấu xưa!
Trả lờiXóaVâng, chỉ là dấu của một thời thật xưa, nghe đã thấy buồn phải không bạn?
XóaXướng và hoạ đều hay! Nỗi buồn và niềm thương đều tha thiết!
Trả lờiXóaCảm ơn anh nhiều ạ!
XóaQua thăm Chu Ngọc đọc thơ xướng họa .. hay nhưng buồn .. nơi xa chúc CN luôn vuyi khỏe - Bình an
Trả lờiXóaEm cảm ơn anh! Thơ em thường buồn mà anh! Chúc anh luôn mạnh khỏe an vui ạ!
Xóa